Gia đình ông Lương – chủ vựa gạch lớn nhất huyện – ngang nhiên đập tường nhà hàng xóm vì cho rằng lấn 10cm đất hành lang.
Không ai ngờ, ngay đêm đó, cả làng choàng tỉnh vì một tiếng nổ kinh hoàng…
17h30 chiều, xã An Khê.
Hai gia đình sống cạnh nhau hơn 20 năm:
– Nhà ông Lương: giàu có, sở hữu vựa gạch lớn nhất huyện, có tiếng nói.
– Nhà ông Tòng: góa vợ, sống cùng con trai, làm nghề sửa máy cày.
Hôm ấy, ông Tòng xây lại bức tường rào cũ phía sau nhà. Mới xây được nửa thì ông Lương hùng hổ kéo người tới, lớn tiếng:
“Ông xây lấn 10cm đất hành lang nhà tôi! Đập hết!”
Ông Tòng cố giải thích mình xây đúng móng cũ, đề nghị xem lại giấy tờ. Nhưng chưa kịp nói xong, bức tường đã bị đập nát, gạch vữa bay đầy sân.
Con trai ông Tòng uất ức đòi kiện, ông chỉ lắc đầu:
“Mình nghèo, kiện sao nổi…”
Hàng xóm đứng xem, nửa thương nửa sợ.
Ông Lương phẩy tay bỏ đi, để lại đống đổ nát sau lưng.
Rạng sáng hôm sau, lúc 2h18.
Cả làng An Khê giật mình bởi một tiếng nổ dữ dội, rung cả mái nhà.
Khói trắng bốc lên từ khu vựa gạch của ông Lương.
Nhà xưởng rộng gần 2.000m² sụp đổ, lò nung nghiêng ngả, gạch vỡ ngổn ngang.
Vợ chồng ông Lương ôm nhau thất thần:
“Cả gia tài của tôi…”
May mắn hôm đó ca đêm nghỉ bảo dưỡng nên không có ai gặp nạn.
Ban đầu, ai cũng nghĩ do sự cố kỹ thuật.
Nhưng điều tra cho thấy: không rò rỉ khí, không có dấu hiệu phá hoại từ bên ngoài.
Camera ghi lại hình ảnh lúc 1h35 sáng:
Một người lẻn vào phòng điều khiển lò nung.
Không phải người lạ.
Mà là Tí – con trai ông Lương.
Cậu lén điều chỉnh nhiệt độ vượt mức an toàn rồi bỏ đi.
30 phút sau, hệ thống chịu lực bị phá hủy, toàn bộ nhà xưởng sập xuống.
Bị mời lên làm việc, Tí bật khóc:
“Con chỉ muốn hù ba… để ba biết dừng lại. Con không nghĩ hậu quả lại lớn như vậy…”
Cậu thừa nhận đã nhiều lần chứng kiến cha coi thường hàng xóm, ép người nghèo, lấn lối đi chung. Nói không được, cậu làm liều.
Khoảnh khắc ấy, ông Lương lặng người:
“Hóa ra người phá tôi… không phải hàng xóm, mà là chính con tôi.”
Chiều hôm đó, người ta thấy ông lặng lẽ xách giỏ hoa quả sang nhà ông Tòng, cúi đầu xin lỗi vì bức tường hôm trước.
Ông Tòng chỉ thở dài:
“Đất mất còn làm lại được… chứ tình người mất rồi thì khó lắm.”
Không có thù hằn.
Không có kẻ ác vô hình.
Chỉ là một bài học cay đắng:
👉 Đôi khi, người khiến ta sụp đổ không phải kẻ đối diện…
mà là người ta không chịu lắng nghe ngay bên cạnh mình.


