Cha Mẹ Nghèo Quỳ Sụp Bên Linh Cữu Con

1 33

Cha Mẹ Nghèo Quỳ Sụp Bên Linh Cữu Con

Chiều hè năm ấy, nắng như trút lửa xuống triền đê khô nứt. Không khí đặc quánh đến mức người ta chỉ cần thở thôi cũng thấy ngực mình nặng trĩu. Ngôi nhà nhỏ lụp xụp của vợ chồng anh Hòa, chị Luyến nằm nép bên con đê cũ, mái lá xơ xác, tường đất bong tróc. Căn nhà vốn đã chật chội, nghèo nàn, nay lại càng trở nên ngột ngạt, như bị nỗi đau bóp nghẹt từng góc nhỏ.

Tài sản quý giá nhất của vợ chồng họ không phải ruộng vườn hay tiền bạc, mà là bốn đứa con ngoan ngoãn, nương tựa vào nhau mà lớn lên. Thu – cô con gái lớn mới mười bốn tuổi, sớm biết đỡ đần cha mẹ. Mai mười hai tuổi, Lan mười tuổi, và cậu út Bi mới bốn tuổi – đứa con bé bỏng nhất, cũng là niềm vui lớn nhất của cả nhà.

Hôm ấy, chị Luyến ở nhà, lom khom vá lại mái nhà dột bằng mảnh bạt cũ sờn rách, mong sao đêm mưa nước đừng chảy xuống giường con. Anh Hòa thì đi làm phụ hồ tận đầu làng, từ sáng sớm đã vác cuốc, vác xẻng mà đi, chưa kịp về ăn trưa.

Ngoài kia, nắng hè gay gắt. Như bao buổi hè khác, bốn chị em rủ nhau ra sông tắm cho mát. Con sông quê bao năm nay vẫn hiền hòa, nước chảy lững lờ, đã quen thuộc với tuổi thơ của lũ trẻ trong làng.

Tiếng cười trong trẻo vang lên dọc khúc sông. Thu cõng Bi trên lưng, cẩn thận lội ra chỗ nước nông, chỉ ngang đầu gối. Bi cười khanh khách, đôi tay nhỏ xíu ôm cổ chị, đôi chân đạp nước bắn tung tóe.

Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc bất cẩn… tai họa ập đến.

Bi bất ngờ nhảy khỏi lưng chị, hí hửng chạy về phía bến sông. Đôi dép nhựa trơn trượt, thân hình bé nhỏ loạng choạng rồi trượt chân rơi xuống một hố nước sâu. Dòng nước mùa hè sau cơn mưa rào hôm trước trở nên đục ngầu, cuộn xiết, lạnh lẽo và hung dữ hơn bao giờ hết.

Tiếng kêu thất thanh xé toạc không gian yên ả.

Thu hoảng loạn gào lên, Mai và Lan cũng thét gọi em trong tuyệt vọng. Không kịp suy nghĩ, ba chị em lao mình xuống dòng nước dữ. Những cánh tay gầy guộc cố với lấy em trai, những bàn tay nhỏ bé chới với giữa dòng nước cuốn. Nhưng con sông không buông tha. Nó quật ngã từng đứa một, lạnh lùng và tàn nhẫn.

Khi người dân nghe tiếng kêu cứu chạy tới, họ chỉ kịp vớt ba chị em lên bờ trong tình trạng kiệt sức, mặt tái mét, run lẩy bẩy. Còn Bi – cậu bé bốn tuổi bé bỏng – đã chìm sâu vào lòng sông lạnh lẽo, để lại trên bờ chỉ là đôi dép nhựa nhỏ xíu lấm bùn cát.

Chiều hôm ấy, bầu trời bỗng âm u lạ thường.

Đám tang của Bi diễn ra trong nỗi nghẹn ngào của cả xóm. Chiếc quan tài nhỏ xíu đặt giữa căn nhà rách nát, nơi mái lá còn chưa kịp vá xong. Không có vòng hoa sang trọng, chỉ có vài nén nhang, vài bó hoa dại ven đê và những đôi mắt đỏ hoe của bà con lối xóm.

Chị Luyến ngồi bệt bên linh cữu, khóc không thành tiếng. Đôi mắt chị sưng húp, giọng khàn đặc, gọi tên con trong vô thức:
“Bi ơi… con ơi… dậy với mẹ đi con…”

Anh Hòa – người đàn ông quanh năm quen nuốt nỗi khổ vào lòng – lúc này không còn đứng vững. Anh quỳ sụp xuống bên quan tài con trai, đôi vai rộng run lên bần bật. Bàn tay chai sạn đấm mạnh vào ngực mình, tiếng gào bật ra đau đớn đến xé lòng:
“Bố xin lỗi con…
Bố nghèo quá…
Bố không giữ nổi con…”

Không ai cầm được nước mắt. Hàng xóm đứng chật kín sân nhà, lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt. Ba chị gái ngồi sát bên quan tài em trai, đầu gục xuống, vai run lên từng đợt. Thu nấc nghẹn, giọng vỡ ra trong day dứt:
“Em ơi… tha cho chị…
Chị không giữ được em…”

Tiếng trống tang vang lên chậm chạp, nặng nề giữa buổi chiều xám xịt. Hương khói quẩn quanh trong căn nhà nhỏ, hòa lẫn với những giọt nước mắt chưa kịp khô. Đôi dép nhựa của Bi được đặt cạnh di ảnh – vẫn còn dính đất cát, như minh chứng cho lần chạy nhảy cuối cùng của cậu bé.

Từ ngày hôm ấy, khúc sông quê như mang theo một nỗi u buồn không nguôi. Người ta bảo rằng mỗi khi chiều xuống, gió thổi qua bờ lau, lại nghe văng vẳng đâu đó tiếng trẻ con gọi nhau í ới… nhưng không ai còn đủ can đảm để đến gần bến sông ấy nữa.

Còn ngôi nhà dột nát bên triền đê, từ ngày đó trở đi, mãi mãi thiếu đi một tiếng cười. Thiếu đi dáng hình nhỏ xíu hay lon ton chạy quanh sân. Thiếu đi cậu bé bốn tuổi – người con út, người em trai duy nhất – đã ra đi quá sớm, để lại cha mẹ quỳ sụp trong bất lực và ba người chị mang theo nỗi day dứt suốt cả cuộc đời.