“Linh ơi, Ngọc ơi, Mai ơi… Các con còn chưa kịp thi tốt nghiệp mà… trời ơi!”
Tiếng gào xé lòng vang lên giữa khoảng sân trường vắng lặng, khiến bất cứ ai nghe thấy cũng không cầm được nước mắt. Đó là tiếng gọi của một người mẹ, hòa lẫn trong tiếng khóc nghẹn của những bậc phụ huynh khác, khi nỗi đau quá lớn ập đến mà không ai kịp chuẩn bị tinh thần để đón nhận.
Ngôi trường cấp ba nhỏ nằm nép mình bên dòng sông hiền hòa ở vùng ven đô, nơi bao thế hệ học trò từng lớn lên cùng tiếng trống trường, nay chìm trong một bầu không khí tang thương đến nghẹt thở. Mới hôm qua thôi, lớp 12A1 còn rộn ràng buổi liên hoan chia tay cuối năm. Bóng bay đủ màu, bánh kẹo bày đầy bàn, tiếng hát vang lên xen lẫn tiếng cười, tiếng khóc vì sắp phải rời xa nhau.
Những dòng lưu bút nguệch ngoạc vẫn còn đó, trên mặt bàn, trên trang vở:
“Nhớ nhau mãi nhé!”
“Thi xong tụi mình lại gặp!”
“Sau này có thế nào cũng đừng quên nhau!”
Vậy mà chỉ sau một đêm, mọi thứ như hóa thành tro bụi.
Cô Lan – giáo viên chủ nhiệm lớp 12A1 – đứng lặng trên bục giảng. Trước mắt cô, ba chiếc bàn cuối lớp trống trơn, lạnh lẽo. Nơi ấy từng là chỗ ngồi của Linh, Ngọc và Mai. Ba cô học trò nhỏ mà cô luôn tự hào, không chỉ vì thành tích học tập, mà vì sự ngoan ngoãn, trong trẻo và những ước mơ đẹp đẽ của tuổi mười tám.
Cô Lan đưa tay vịn lấy cạnh bàn để khỏi khuỵu xuống. Mắt cô nhòa đi, tim đau nhói như vừa mất đi chính người thân của mình.
Linh, Ngọc, Mai – ba cái tên từng được gọi cùng nhau suốt những năm tháng học trò. Ba cô gái như ba nhánh sông nhỏ, cùng chảy chung về một dòng. Họ lớn lên bên nhau ở làng Cẩm Hà ven sông, cùng đạp xe qua những con đường đất đỏ đầy hoa dại, cùng chia sẻ từng cây bút, từng quyển vở, từng giấc mơ non nớt mà chân thành.
Linh học giỏi nhất nhóm. Em mơ ước trở thành bác sĩ, để có thể chữa bệnh cho người nghèo trong làng, để những người như mẹ em không còn phải chịu cảnh “đau thì ráng chịu”.
Ngọc hiền lành, điềm đạm, luôn ước sau này làm cô giáo, mang con chữ đến những vùng quê xa xôi như nơi em sinh ra.
Còn Mai – cô gái nhỏ nhắn với nụ cười lúc nào cũng rạng rỡ – chỉ mong một ngày được đứng trên sân khấu lớn, cất tiếng hát về quê hương, về những con sông, cánh đồng và tuổi trẻ.
Chiều hôm ấy, sau buổi liên hoan chia tay, cả ba rủ nhau ra bãi đất quen thuộc bên bờ sông. Đó là nơi họ thường ngồi mỗi buổi chiều, kể cho nhau nghe đủ chuyện trên đời, từ bài kiểm tra khó đến ước mơ sau này sẽ sống ra sao.
Hoàng hôn buông xuống, đỏ rực cả một khúc sông. Gió thổi nhẹ, làm mái tóc các cô gái bay bay trong nắng chiều. Tiếng cười giòn tan vang lên, hòa cùng tiếng nước chảy, nghe trong veo như chính tuổi trẻ của họ.
Linh mang theo chiếc máy ảnh cũ của bố. Em tỉ mẩn chụp từng khoảnh khắc:
Ngọc đứng bên cây liễu, ánh mắt xa xăm.
Mai chạy nhảy trên bãi cỏ, miệng hát vu vơ, tiếng hát lẫn trong tiếng gió.
Mai quay lại, cười thật tươi:
— “Chụp cho đẹp nha! Để sau này tụi mình còn khoe với con cháu!”
Câu nói ấy vang lên hồn nhiên, chẳng ai ngờ lại trở thành một lời chào vĩnh biệt.
Họ hứa với nhau rằng, dù sau này mỗi người một nơi, làm nghề gì, sống cuộc đời ra sao, thì mỗi mùa hè vẫn sẽ trở về làng Cẩm Hà, ngồi lại bên bãi đất này, mở máy ảnh cũ, kể cho nhau nghe những giấc mơ đã thành hiện thực.
Nhưng lời hứa ấy… mãi mãi không thể thực hiện.
Tối hôm đó, làng Cẩm Hà chìm trong sự im lặng bất thường. Những cuộc gọi không người nhấc máy. Những tin nhắn gửi đi rồi rơi vào khoảng không vô vọng. Ba cô gái như những cánh chim nhỏ, bỗng nhiên biến mất khỏi dòng sông thân thuộc.
Cả làng nhốn nháo. Người lớn, trẻ nhỏ, ai cũng lao ra bờ sông tìm kiếm. Cô Lan chạy đến, tim như muốn vỡ ra, gọi tên Linh, Ngọc, Mai đến khản giọng.
Ngày hôm sau, tin dữ được báo về.
Một tai nạn bất ngờ trên con sông tưởng chừng hiền hòa đã cướp đi cả ba cô gái. Chiếc thuyền nhỏ họ mượn để chèo ra giữa sông chụp ảnh bị lật. Dòng nước lạnh lẽo nhẫn tâm cuốn trôi những nụ cười, những ước mơ, và cả quãng đời tuổi trẻ đẹp nhất của họ.
Cả làng Cẩm Hà chìm trong tang thương.
Chiếc máy ảnh được tìm thấy bên bờ sông. Trong đó, còn nguyên những bức ảnh chưa kịp xem. Và bức ảnh cuối cùng khiến ai nhìn cũng bật khóc: Linh, Ngọc và Mai ôm chặt lấy nhau, đứng dưới ánh hoàng hôn, cười rạng rỡ, như thể tương lai vẫn đang mở ra phía trước.
Bức ảnh ấy được phóng to, đặt trang trọng trong lễ tang. Không chỉ là một tấm hình, mà là minh chứng cho một tình bạn đẹp đẽ, cho những giấc mơ còn dang dở, và cho nỗi đau mà thời gian có lẽ cũng không thể xóa nhòa.
Giữa tiếng khóc ai oán, một người mẹ gục xuống, gọi tên con trong tuyệt vọng:
“Linh ơi… Ngọc ơi… Mai ơi…
Các con còn chưa kịp thi tốt nghiệp mà…
Trời ơi…”
Tiếng gọi ấy vang lên, rồi tan vào không gian, để lại một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng những người ở lại — nơi tuổi trẻ vừa rời đi mãi mãi, khi còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa cuộc đời.


