Ngày Cuối Cùng Của 4 Đứa Trẻ – Câu Chuyện Lấy Đi Nước Mắt Của Hàng Triệu Người

1 35

Ngày Cuối Cùng Của 4 Đứa Trẻ – Câu Chuyện Lấy Đi Nước Mắt Của Hàng Triệu Người

Buổi chiều hôm ấy bắt đầu như bao buổi chiều khác ở làng Thanh Bình, tỉnh Quảng Nam. Dòng sông Lệ lặng lẽ trôi qua ngôi làng nhỏ, phản chiếu ánh hoàng hôn vàng rực như mật ong. Gió từ những cánh đồng lúa chín sớm thổi về, mang theo hương hoa nhài dịu nhẹ và tiếng ve râm ran – thứ âm thanh quen thuộc báo hiệu mùa hè đã thật sự chạm ngõ.

Trong khung cảnh yên bình ấy, bốn đứa trẻ chạy dọc theo con đê ven sông, tiếng cười vang lên trong veo, vô tư, không chút lo âu. Đó là Minh, Long, Duy và Lan – những đứa trẻ sinh ra và lớn lên bên dòng sông này, coi nơi đây như một phần tuổi thơ không thể tách rời.

Chiều ngày 15 tháng 5 năm 2024, không ai trong làng biết rằng… đó chính là ngày cuối cùng tiếng cười của các em còn vang lên bên dòng sông Lệ.

Minh mười ba tuổi, học lớp bảy, người gầy gò, ít nói, nhưng sống rất tình cảm. Tan học là em về nhà phụ mẹ nấu cơm, quét sân, chưa bao giờ để mẹ phải gọi hai lần.
Long bằng tuổi Minh, trái ngược hẳn – hoạt bát, nghịch ngợm, lúc nào cũng là trung tâm của mọi trò đùa. Ở đâu có Long, ở đó có tiếng cười.
Duy trầm tính hơn cả, chững chạc trước tuổi. Em luôn để ý, chăm sóc em gái mình là Lan – cô bé mười tuổi nhỏ nhắn, tóc buộc hai bên, lúc nào cũng ríu rít đi theo anh trai như cái bóng.

Hôm ấy là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè. Không còn bài vở, không còn tiếng trống trường thúc giục. Chỉ có bầu trời cao vời vợi và niềm háo hức của tuổi thơ vừa được thả tự do.

— “Ra sông tắm đi, mát lắm!” – Long là người lên tiếng đầu tiên.

Minh gật đầu ngay. Duy quay sang nhìn Lan:
— “Em có sợ không?”
Lan cười toe, gật đầu lia lịa:
— “Em biết bơi rồi mà!”

Không ai biết… đó là lần cuối cùng bốn đứa trẻ cùng nhau cười nói vô tư như thế.

Con đường đất dẫn ra sông uốn lượn giữa những ruộng lúa xanh mướt. Bốn chiếc xe đạp chạy song song, tiếng chuông leng keng vang lên trong gió. Khi đến khúc sông quen thuộc – nơi bãi bồi phẳng lặng, nước nhìn qua tưởng như hiền hòa – Minh vội vứt dép, nhảy xuống trước. Duy cẩn thận nắm tay Lan, dìu em từng bước. Long bơi ra xa hơn, quay đầu lại cười lớn, vẫy tay gọi các bạn.

Nhưng dưới làn nước tưởng chừng yên ả ấy… một xoáy nước ngầm đã hình thành từ trận mưa lớn những ngày trước. Nó ẩn mình, lặng lẽ chờ đợi, lạnh lùng và tàn nhẫn.

— “Anh Duy ơi… em bị trôi!”

Tiếng kêu hoảng loạn của Lan vang lên, xé toạc sự yên bình. Duy lập tức lao tới, gọi thất thanh:
— “Minh! Long!”

Cả ba vừa chạm đến Lan thì dòng nước bất ngờ cuộn xiết. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, xoáy nước kéo cả bốn đứa trẻ chìm xuống. Không một tiếng kêu cứu nào kịp vang lên thêm lần nữa.

Mặt sông trở lại yên lặng, lạnh lùng như chưa từng xảy ra điều gì. Trên mặt nước, chỉ còn lại vài đôi dép nổi lềnh bềnh. Hoàng hôn dần tắt… như tắt theo tiếng cười của tuổi thơ.

Chiều tối, khi những bếp lửa trong làng bắt đầu đỏ lên, không một đứa trẻ nào trở về. Sự chờ đợi chuyển thành lo lắng, rồi hoảng loạn khi người ta phát hiện đôi dép hồng của Lan nằm cô độc bên bờ cỏ.

Cả làng Thanh Bình đổ ra sông. Đèn pin rọi sáng cả khúc nước tối. Lưới, ghe máy, thuyền nhỏ được huy động. Tiếng gọi con, tiếng khóc, tiếng người hô nhau tìm kiếm hòa vào màn đêm đặc quánh.

Rạng sáng hôm sau, thi thể Lan được tìm thấy đầu tiên. Cô bé nằm lặng im, gương mặt bình thản như đang ngủ. Mẹ em gào lên một tiếng rồi ngã quỵ.
Sau đó là Duy… rồi Minh… và cuối cùng là Long.

Mỗi lần tìm thấy thêm một đứa trẻ, trái tim những người ở lại như bị khoét thêm một khoảng trống không gì lấp nổi.

Cả làng chìm trong tang tóc. Bốn chiếc quan tài nhỏ đặt cạnh nhau. Bốn bức ảnh học trò còn nguyên nét hồn nhiên, trong sáng. Người lớn chết lặng, trẻ con ngơ ngác, không hiểu vì sao hôm qua còn chạy nhảy, hôm nay đã hóa thành di ảnh.

Ngày đưa tang, trời đổ mưa nhẹ. Đoàn người lặng lẽ tiễn bốn đứa trẻ ra nghĩa trang đầu làng. Khi nắm đất đầu tiên rơi xuống, những tiếng gọi con bật lên xé lòng, như muốn níu kéo điều không thể níu.

Từ đó, làng Thanh Bình không còn như xưa. Trẻ con không dám ra sông. Người lớn mỗi lần đi ngang khúc nước ấy đều cúi đầu lặng lẽ. Một tấm bia nhỏ được dựng bên bờ sông – như một lời nhắc nhở đau đớn rằng: nước có thể hiền hòa, nhưng cũng có thể cướp đi tất cả.

Ở trường học, bốn chiếc ghế vẫn trống. Tên các em vẫn còn trong sổ lớp. Những ước mơ dang dở – làm bác sĩ, làm cô giáo, làm người quay phim, làm một người anh tốt – mãi mãi chỉ còn là ký ức.

Mỗi năm, vào ngày 15 tháng 5, dân làng lại thắp nhang bên sông, thả những chiếc đèn hoa đăng trôi theo dòng nước, như một lời nhắn gửi lặng lẽ:

Chúng tôi không quên.

Ở đâu đó rất xa, Minh, Long, Duy và Lan có lẽ vẫn đang chơi đùa bên nhau, tiếng cười vang lên như buổi chiều đầu tiên của kỳ nghỉ hè.
Còn với những người ở lại, nỗi đau không bao giờ biến mất — họ chỉ học cách sống tiếp, sống thay phần tuổi thơ mà bốn đứa trẻ không kịp lớn lên.

Vĩnh biệt bốn thiên thần nhỏ của làng Thanh Bình.
Tiếng cười của các em đã hóa gió.
Nỗi đau của cha mẹ đã hóa đá.
Và ký ức về các em… sẽ còn mãi, không bao giờ phai.