Chuyến bay số hiệu GL142 của hãng GreenLuxe rời sân bay Minh Dương lúc 6 giờ 40 sáng, mang theo 112 hành khách và 7 thành viên tổ bay, hướng về thành phố ven biển Nam Lạc. Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh đến mức tưởng như không thể xảy ra điều gì bất trắc.
Trâm, nữ tiếp viên 25 tuổi, bước lên máy bay với nụ cười quen thuộc, ánh mắt rạng rỡ nhưng ẩn chứa sự tập trung và cẩn trọng – dấu hiệu của 18 tháng gắn bó với nghề mà cô đã coi là ước mơ từ thuở nhỏ. Trong khoang, đồng nghiệp vẫn trìu mến gọi cô là “chim én mùa xuân của khoang hành khách” vì cách cô chăm sóc hành khách bằng sự dịu dàng và ân cần, khiến ai cũng thấy an tâm.
45 phút sau khi cất cánh, khi máy bay đã vượt độ cao hành trình hơn 10.200 mét, một âm thanh rít chói tai bất ngờ xé toạc khoang sau. Chỉ một giây sau, tiếng nổ dữ dội vang lên. Máy bay rung lắc kinh hoàng, kim loại gãy vỡ, tiếng la hét tuyệt vọng vang khắp khoang. Trâm bị hất văng, va mạnh vào vách máy bay, tay vẫn kịp giữ khay trà chưa kịp phục vụ. Trong khoảnh khắc ấy, cô tin rằng mọi thứ kết thúc – cuộc đời, ước mơ, và cả nụ cười của mình.
Nhưng phép màu kỳ lạ đã xảy ra.
Mảnh ghế mà Trâm mắc kẹt xoay vòng trong không trung, như một chiếc cánh bất đắc dĩ, làm chậm tốc độ rơi. Cô bị va vào một cụm mây dày, rồi bất tỉnh, rơi xuyên qua tán cây rừng nguyên sinh thuộc dãy núi Tử Băng – nơi hoang sơ đến mức chưa từng có dấu chân người. Thân thể cô lạnh cóng, xương sườn gãy, vai trật khớp, nhưng mạng sống vẫn còn sót lại một cách kỳ diệu.
Khi Trâm nằm bất động giữa thảm lá rừng, một bầy khỉ rừng vô tình xuất hiện. Chúng xáo trộn những tán lá lớn, phủ lên thân thể cô như một tấm chăn rừng mong manh, giữ lại chút hơi ấm giữa đêm lạnh. Bầu không khí hoang dã, vắng lặng, tưởng như cả núi rừng đang bảo vệ cô một cách âm thầm.
Đội cứu hộ tìm kiếm suốt nhiều ngày cuối cùng cũng lần theo tín hiệu yếu ớt và phát hiện Trâm vào ngày thứ tư. Khi cô mở mắt, nhìn quanh rừng núi hoang vu, cả đội đứng chết lặng. 118 người khác trên chuyến bay đã không qua khỏi, còn Trâm – cô gái nhỏ bé giữa thiên nhiên hùng vĩ – vẫn còn thở. Đôi mắt cô mở hé, run rẩy, như chưa thể tin rằng mình vẫn còn sống.
Trong suốt ba tháng điều trị, Trâm gần như không nói gì, mọi cuộc phỏng vấn hay lời mời xuất hiện trước công chúng đều bị cô từ chối. Một lần duy nhất, cô viết dòng ngắn trên giấy gửi cho báo chí:
“Tôi không biết vì sao mình sống sót. Nhưng tôi tin, có điều gì đó chưa hoàn thành nên tôi được ở lại.”
Sau khi xuất viện, Trâm không trở lại bầu trời, không quay lại đồng phục tiếp viên, và rời xa những chuyến bay – nơi từng là ước mơ của cô. Người ta bàn tán rằng cô ám ảnh, rằng cô đã “không còn bình thường”.
Nhưng thực tế, Trâm sống theo cách riêng của mình. Cô trở về dãy núi Tử Băng, tham gia một nhóm tình nguyện bảo vệ môi trường, nghiên cứu hệ sinh thái rừng sâu. Cô sống lặng lẽ giữa thiên nhiên, chăm sóc từng cây cỏ, từng loài vật nhỏ, như trả lại món nợ sinh mệnh mà trời đất đã cho cô mượn.
Với Trâm, sống không phải để trở thành biểu tượng của phép màu. Sống là để trả ơn cuộc đời, để trân trọng từng nhịp thở, từng ánh nắng ban mai, và từng tiếng chim ríu rít trong rừng già. Mỗi ngày trôi qua là một kỳ tích, một lời nhắc nhở rằng: còn sống là còn cơ hội, còn hy vọng, và còn trách nhiệm yêu thương thế giới quanh mình.


