Nam ơi, Phúc ơi, An ơi… sao các con lại ra đi một cách đau thương đến vậy?

1 41

Nam ơi, Phúc ơi, An ơi… sao các con lại ra đi một cách đau thương đến vậy?

Chiều tháng Năm, trời oi nồng, tiếng ve râm ran khắp lối làng ven sông Hồng, báo hiệu một mùa hè vừa chớm. Làng nhỏ hôm ấy rộn ràng tiếng cười trẻ thơ, tiếng gọi nhau rộn rã của học trò cuối năm học. Trên con đường đất dẫn ra đầu làng, ba đứa trẻ tay cầm giấy khen, miệng cười tít mắt: Nam, Phúc và An – ba học trò lớp 2A1 vừa kết thúc năm học đầu tiên của bậc tiểu học.

Nam, đứa lớn tuổi nhất, nhanh nhẹn, nghịch ngợm, luôn là người dẫn dắt nhóm bạn. Phúc rụt rè, hiền lành, lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau Nam, trong mắt luôn ánh lên nét thận trọng. Còn An – cô bé với đôi mắt to tròn, mái tóc buộc nơ hồng và nụ cười trong veo – là niềm yêu thương của cả lớp, là ánh sáng dịu dàng len vào tim bạn bè.

Ba đứa trẻ đều sinh ra trong những gia đình nghèo khó. Cha mẹ quanh năm lam lũ, lam lũ đến mức chẳng mấy khi dám mua cho các con những thứ nhỏ nhoi mà trẻ thơ hay ao ước. Nhưng trong ánh mắt các em, chỉ có sự hồn nhiên, niềm vui trọn vẹn của một kỳ nghỉ hè đầu tiên, của những ước mơ bé nhỏ nhưng rực rỡ.

Tan học, cả ba rủ nhau về nhà cất cặp, rồi tụ tập trước cổng trường. Nam huýt sáo, vỗ ngực khoe:
– Tao biết chỗ tắm mát lắm, ra sông Hồng nhé!

Phúc chần chừ, giọng nhỏ nhẹ:
– Má tao dặn không được ra sông… nước sâu lắm.

Nam cười hề hề, giọng đầy tự tin:
– Trời nắng vầy thì sông cạn mà! Mấy hôm trước tao thấy người ta lội qua được nữa kìa. Đi đi, không tắm thì ngó chơi thôi.

An nghe vậy liền gật đầu, mắt sáng lên:
– Đi chứ! Tớ chưa bao giờ ra sông Hồng. Mẹ nói sông to lắm…

Vậy là cả ba đạp xe ra bờ sông. Con đường đất lổn nhổn đá, xe lắc lư, nhưng tiếng cười trẻ thơ vang vọng, lấn át cả tiếng gió chiều. Nắng chiều rót xuống mặt sông Hồng những tia sáng óng ánh, bề ngoài hiền hòa nhưng dưới lòng sông lại ẩn chứa những xoáy nước nguy hiểm. Mấy ngày trước cơn mưa đầu mùa đã thay đổi dòng chảy, tạo nên những hố cát sâu chết người, mà ai cũng không biết.

Nam là người đầu tiên lội xuống. Nước mát lạnh, trong trẻo khiến cậu thích thú hét lên. Phúc vẫn đứng ngập ngừng bên bờ, còn An nhón chân theo sau, cười khúc khích:
– Nước mát quá… thích ghê!

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, định mệnh đã ghì chặt. Nam trượt chân rơi xuống một hố cát sâu. Dòng xoáy dữ dội cuốn thân hình nhỏ bé, tiếng kêu thất thanh vang lên rồi tắt lịm.

Phúc lao theo bản năng, tay chới với tìm bạn, nhưng dòng nước hung dữ nhấn chìm cậu bé. An đứng trên bờ gào khóc, mắt trợn tròn, rồi vấp ngã. Chiếc nơ hồng rơi xuống, tóc rối tung, và dòng nước dâng lên cuốn đi cả cô bé. Chỉ trong vài phút, ba đứa trẻ biến mất trong lòng sông.

Chiều muộn, một người thả lưới phát hiện chiếc dép tổ ong trôi lập lờ. Bên bờ là ba chiếc xe đạp nằm chỏng chơ, chiếc nơ tóc hồng mắc trên cành cây, những dấu chân nhỏ xíu in trên cát – tất cả những gì còn sót lại của ba thiên thần nhỏ. Tiếng tri hô vang khắp làng, người lớn lao ra bờ sông, đội cứu hộ được gọi đến, thuyền quần thảo suốt khúc sông trong mưa gió. Cả làng thức trắng đêm, hy vọng mong manh giữa tuyệt vọng.

Ba ngày sau, thi thể Nam được tìm thấy đầu tiên, mắc vào rễ cây gần chân cầu. Người ta quấn em trong tấm khăn trắng, bàn tay vẫn nắm chặt viên sỏi – thứ em từng nói sẽ giữ làm kỷ niệm mùa hè.

Sáng hôm sau, An được tìm thấy. Cô bé nằm im trong bùn nước, mái tóc rối, chiếc nơ hồng vẫn còn vương trên vai. Giấc mơ nhìn thấy Hà Nội còn dang dở.

Phúc là người cuối cùng, cách nơi mất tích hơn trăm mét. Trong túi áo vẫn còn viên bi xanh Nam tặng mấy hôm trước. Bố Phúc ôm thi thể con gào khóc giữa mưa, tiếng khóc xé lòng. Mẹ An ngã quỵ, không còn khóc nổi. Bà nội Nam ngồi bên quan tài, ôm chiếc áo cháu yêu thích, lẩm bẩm:
– Nam ơi… về với bà đi con… lạnh lắm phải không?

Tang lễ diễn ra trong buổi sáng âm u. Ba chiếc quan tài trắng nhỏ đặt cạnh nhau, khói hương nghi ngút. Học sinh lớp 2A1 xếp hàng cầm hoa trắng. Ba chiếc bàn trong lớp được phủ khăn tang, để trống – như một vết cắt không bao giờ liền.

Dòng sông Hồng vẫn trôi, lặng lẽ và vô cảm. Nhưng từ hôm ấy, nó không còn là nơi vui chơi của trẻ thơ, mà trở thành nỗi ám ảnh, một lời nhắc đau đớn cho cả làng.

Những gì còn lại – vài trang vở ướt nhòe, viên bi xanh, chiếc nơ tóc hồng – đều trở thành di vật của ký ức. Mỗi lần người lớn nhìn thấy, trái tim lại nhói đau, nhưng cũng nhắc nhở họ về sự quý giá của từng giây phút bên con, bên những người thân yêu.

Và tiếng gọi ấy vẫn vang vọng, nhẹ nhàng nhưng thấm vào tim:

“Nam ơi… Phúc ơi… An ơi…
Sao các con lại ra đi đau thương đến vậy?
Nhưng những ký ức về các con sẽ sống mãi trong tim chúng tôi, là ánh sáng dẫn lối để tiếp tục sống và yêu thương.”