Năm ấy, mưa trút xuống không dứt suốt nhiều ngày liền, như thể bầu trời cũng đang khóc cho nhân gian. Những cơn mưa xối xả nối tiếp nhau, ngày này qua ngày khác, khiến dòng sông vốn hiền hòa bỗng hóa thành con quái thú gầm gào. Nước từ thượng nguồn đổ về cuồn cuộn, cuốn phăng ruộng đồng, làng mạc, những mái nhà nhỏ bé không kịp trở tay.
Ở một ngôi làng ven sông, có ông H – người đàn ông đã ngoài sáu mươi tuổi, mái tóc bạc trắng vì sương gió cuộc đời. Trận lũ năm ấy đã cướp đi tất cả của ông chỉ trong một khoảnh khắc. Hai đứa con gái – tài sản quý giá nhất đời ông – đã ra đi mãi mãi. Người ta kể rằng, trong đêm mưa gió dữ dội ấy, sét bất ngờ giáng trúng căn nhà gỗ nơi ba cha con đang trú ẩn. Chưa kịp hoàn hồn, nước lũ ập vào như thác đổ, nhấn chìm mọi thứ trong tiếng gào thét của thiên nhiên.
Sau cơn lũ, ông H như già đi cả chục tuổi chỉ sau một đêm. Ánh mắt vốn hiền hậu giờ trũng sâu, trống rỗng. Hai chiếc quan tài đơn sơ, mộc mạc được đóng vội trong cảnh thiếu thốn, đặt tạm trong ngôi đình làng vì căn nhà nhỏ của ông đã bị nước cuốn trôi, không còn dấu vết. Mỗi đêm, ông ngồi bên hai chiếc quan tài, lặng lẽ vuốt ve lớp gỗ thô ráp, nước mắt chảy dài mà không bật thành tiếng.
Ông quyết định đưa thi thể hai con qua sông để an táng trên ngọn đồi phía bên kia – nơi người mẹ của các con đã yên nghỉ từ mười năm trước. Ông tin rằng, ở đó, chúng sẽ không còn cô đơn.
Buổi sáng hôm ấy, nước sông vẫn còn dâng cao, nhưng đã bớt hung dữ hơn. Trời xám xịt, không khí lạnh buốt len vào từng hơi thở. Ông cùng hai người hàng xóm chèo chiếc thuyền nan cũ kỹ, cẩn thận đặt hai quan tài bên trong, phủ lên tấm vải trắng tinh. Con thuyền rẽ nước, chậm chạp tiến ra giữa dòng.
Bất chợt, sương mù kéo đến dày đặc, đặc quánh như khói, nuốt chửng cả mặt sông rộng lớn. Mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo, trắng xóa, khiến con thuyền nhỏ bé chao đảo giữa không gian vô định.
Giữa dòng nước xiết, con thuyền đột nhiên khựng lại, đứng im một cách kỳ lạ, dù nước vẫn chảy ào ào bên dưới. Ba người ngơ ngác nhìn nhau, tưởng rằng thuyền mắc phải đá ngầm. Nhưng bên dưới chỉ là dòng nước sâu thăm thẳm, lạnh lẽo đến rợn người.
Đúng lúc ấy, một luồng gió lạnh quét ngang qua. Không gian như đông cứng lại. Rồi từ đâu đó, tiếng chuông ngân vang lên – trầm, sâu và lan xa trong sương mù. Không ai biết âm thanh ấy phát ra từ đâu.
Ông H rùng mình. Tiếng chuông mỗi lúc một rõ, một gần, như vọng lên từ chính lòng sông tối tăm kia. Hai người hàng xóm mặt tái mét, vội vàng dùng sào chống đẩy, nhưng con thuyền vẫn bất động, như thể có một sức mạnh vô hình đang níu giữ. Tiếng chuông dần dồn dập hơn, nặng nề hơn, khiến bầu không khí trở nên u ám đến nghẹt thở.
Rồi sương mù bất chợt tản ra đôi chút.
Giữa làn nước bạc mờ hiện lên một bóng hình lạ lẫm. Ban đầu chỉ là một khối mờ ảo, không giống thân cây trôi, cũng chẳng phải đá ngầm. Dần dần, hình ảnh trở nên rõ nét hơn: một ngôi đền nhỏ cổ kính, mái ngói rêu phong, những cột gỗ mục nát, lặng lẽ nằm sâu dưới lòng sông như đã tồn tại ở đó từ hàng trăm năm trước.
Tiếng chuông vọng lên từ chính ngôi đền ấy – từ chiếc chuông đồng lớn treo trước cửa, khẽ đung đưa dù không hề có gió.
Một cảm giác vừa sợ hãi vừa thiêng liêng dâng lên trong lòng ông H. Những câu chuyện truyền miệng của người xưa bất chợt ùa về. Người ta từng kể rằng, nơi đây có một ngôi đền thờ Thủy Thần, bị nhấn chìm trong trận đại hồng thủy xa xưa. Và rằng, chỉ khi có những linh hồn trong sạch đi qua, ngôi đền ấy mới hiện lên, để tiễn đưa họ về cõi vĩnh hằng.
Ông cúi xuống nhìn hai chiếc quan tài, tim thắt lại. Phải chăng, hai đứa con gái bé bỏng của ông đang được Thủy Thần dẫn lối, che chở trên chặng đường cuối cùng?
Tiếng chuông ngân lên một hồi dài, trầm mặc như lời chào, cũng như một lời tiễn biệt. Con thuyền từ từ chuyển động trở lại, nhẹ nhàng lướt đi, không phải nhờ sức chèo, mà như có một dòng chảy vô hình âm thầm nâng đỡ.
Sau lưng họ, ngôi đền cổ dần chìm khuất vào sương mù và nước lũ. Tiếng chuông nhỏ dần, rồi tan biến hoàn toàn.
Dòng sông trở lại vẻ tĩnh lặng lạnh lẽo vốn có, chỉ còn tiếng nước chảy miên man, như khúc ai ca tiễn biệt những số phận đã yên nghỉ.


