Xót xa quá vợ ơi… Anh ở lại biết sống sao đây, chỉ còn một tháng nữa là con chào đời…

1 48

Xót xa quá vợ ơi… Anh ở lại biết sống sao đây, chỉ còn một tháng nữa là con chào đời…

Sáng hôm ấy, trời trong và yên đến lạ. Em đứng trước gương, một tay xoa nhẹ cái bụng tròn căng đã chín tháng, một tay vuốt lại vạt áo bầu đã sờn. Em cười hiền, quay sang anh, giọng nhỏ nhẹ quen thuộc:

— “Anh đi làm đi. Trưa em ra chợ bán chuối một lát thôi, rồi về sớm nấu cơm.”

Anh cau mày, dặn đi dặn lại rằng bụng bầu đã lớn, đường chợ đông xe cộ, chẳng nên đi nữa. Nhưng em chỉ lắc đầu, ánh mắt đầy lo toan:

— “Cố thêm chút nữa anh ạ. Có thêm ít đồng, mình đỡ lo tiền tã sữa cho con.”

Anh đâu ngờ… đó là câu nói cuối cùng em để lại.

Buổi sáng trôi qua bình thường như bao ngày. Anh đang làm thì điện thoại đổ chuông liên hồi. Một giọng nói hoảng hốt vang lên ở đầu dây bên kia:

— “Anh ơi! Vợ anh bị xe tải đâm ngoài chợ chuối rồi! Mau ra ngay!”

Tai anh ù đặc. Mọi thứ xung quanh như sụp xuống. Anh quăng vội đồ nghề, lao ra đường, tim đập loạn xạ, đầu óc trống rỗng. Chưa bao giờ quãng đường quen thuộc lại dài và đáng sợ đến thế.

Vừa tới đầu chợ, anh đã thấy một đám đông bu kín. Tiếng xì xào, tiếng thở dài, tiếng ai đó nức nở vang lên giữa trưa nắng. Dưới lòng đường, những buồng chuối xanh bị hất văng tung tóe, tiền lẻ rơi rải rác, lẫn trong bụi đất và vết bánh xe hằn sâu.

Và rồi anh thấy em.

Em nằm đó, bất động, dưới manh chiếu phủ vội. Cái bụng bầu nhô lên rõ ràng, như đang che chở cho sinh linh bé nhỏ chưa kịp chào đời. Máu loang ra thẫm đỏ, thấm vào tấm áo bầu đã bạc màu theo tháng năm tằn tiện.

Anh khuỵu xuống. Hai chân không còn đứng nổi.

Anh run rẩy lật manh chiếu, ôm lấy thân hình lạnh dần của em, gào lên trong tuyệt vọng:

— “Vợ ơi… sao em nỡ bỏ anh thế này? Con mình chỉ còn một tháng nữa thôi mà… chỉ một tháng nữa thôi… Anh ở lại biết sống sao đây hả em?”

Tiếng gào xé lòng của anh khiến cả khu chợ chết lặng. Những người đàn bà quay mặt đi lau nước mắt. Người già đứng lặng, thở dài não nề. Chỉ một cú phanh muộn, một khoảnh khắc oan nghiệt, đã cướp đi hai mạng người vô tội.

Anh ôm lấy bụng em, bàn tay run rẩy đặt lên nơi con từng đạp khẽ mỗi đêm. Nước mắt anh rơi không ngừng, ướt đẫm gương mặt em, ướt cả vạt áo:

— “Con ơi… bố xin lỗi… Bố không giữ được mẹ… cũng không giữ được con…”

Có người đứng bên cạnh nghẹn ngào thì thầm:
— “Tội quá… một quan tài mà mất cả mẹ lẫn con…”

Căn nhà nhỏ mới xây chưa kịp ấm hơi người, những món đồ sơ sinh còn chưa kịp dùng, chiếc nôi còn thơm mùi gỗ mới… tất cả bỗng hóa thành nỗi đau không lời.

Tiếng còi công an vang lên. Hiện trường được phong tỏa. Tài xế xe tải mặt cắt không còn giọt máu, đứng chết lặng một góc đường. Nhưng tất cả đã quá muộn.

Anh vẫn ôm chặt em, không ai nỡ gỡ ra. Bởi trong đôi mắt đỏ ngầu ấy, không chỉ là nước mắt… mà là cả một thế giới vừa sụp đổ.

Và giữa trưa chợ đông người, có một người đàn ông trẻ lặng lẽ ngồi đó, ôm lấy tình yêu và tương lai đã vĩnh viễn không còn quay lại.