Cả nhà chồng bận tổ chức sinh nhật cho em gái chồng. Tôi trở dạ, nhưng không ai đoái hoài… và rồi tai họa ập đến giữa đường

1 49

Cả nhà chồng bận tổ chức sinh nhật cho em gái chồng. Tôi trở dạ, nhưng không ai đoái hoài… và rồi tai họa ập đến giữa đường

Trời hôm ấy mưa như trút nước. Ngoài sân, đèn giăng sáng rực, tiếng nhạc bật lớn át cả tiếng mưa rơi. Trong nhà, cả gia đình chồng quây quần bên chiếc bánh sinh nhật, cười nói rộn ràng, nâng ly chúc mừng cô em gái út.

Còn tôi, ngồi co ro ở một góc phòng, mồ hôi lạnh túa ra dù trời se lạnh. Bụng dưới đau quặn từng cơn, dồn dập đến mức tôi không thể ngồi yên. Tôi run run lên tiếng, giọng lạc đi vì đau:

Em đau bụng lắm rồi… chắc em sắp sinh…

Nhưng chẳng một ai quay đầu lại.

Mẹ chồng liếc nhìn tôi, chau mày khó chịu rồi buông một câu lạnh lùng:
Đàn bà có bầu ai chẳng đau. Có thế mà cũng làm quá lên. Ngồi yên đấy, đang vui vẻ.

Chồng tôi đang nâng ly chúc mừng em gái, chỉ ngoái đầu lại cười nhạt:
Chờ tí đi, tí nữa anh đưa đi. Giờ đang bận.

Tôi cắn chặt môi đến bật máu. Cơn đau dâng lên như xé toạc cơ thể. Không thể chờ thêm được nữa, tôi ôm bụng, lảo đảo đứng dậy bước ra cửa.

Không một ai hỏi han.
Không một ai tiễn tôi lấy một bước.

Ngoài trời, mưa nặng hạt. Tôi bắt vội một chiếc xe ôm, tay run rẩy bám chặt yên xe, từng cơn co thắt khiến tôi thở không ra hơi.

Giữa đường, bất ngờ chiếc xe phanh gấp để tránh một ô tô vượt ẩu. Cú giật mạnh hất tôi ngã quỵ xuống mặt đường ướt lạnh. Một cơn đau nhói xuyên thẳng lên óc, rồi tôi cảm nhận rõ ràng… nước ối vỡ ra, hòa lẫn với nước mưa loang lổ dưới nền đường.

Tiếng người xung quanh hoảng hốt:
Trời ơi! Cô ấy sắp sinh rồi!
Mau gọi cấp cứu đi!

Tôi nằm co quắp giữa đường, tay ôm chặt bụng, tai ù đi, mắt nhòe dần. Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, một ý nghĩ lướt qua khiến tim tôi đau hơn cả cơn co thắt:

“Giờ này… chắc cả nhà họ vẫn đang cười nói, cắt bánh, chụp ảnh sinh nhật…”

Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn mưa. Tôi được đưa lên cáng, ánh đèn trắng lóa lướt qua gương mặt đầy lo lắng của những người xa lạ. Tôi nghe loáng thoáng tiếng y tá hô lớn:

Tim thai yếu rồi! Phải mổ gấp!

Trong phòng cấp cứu lạnh ngắt, tôi nằm một mình trên bàn mổ. Không có bàn tay quen thuộc nắm lấy. Không một lời động viên từ chồng. Không một người thân bên cạnh.

Bên ngoài, bác sĩ gấp gáp:
Gọi người nhà ký giấy cam đoan ngay! Nguy hiểm lắm rồi!

Tôi gọi… gọi mãi. Điện thoại không ai bắt máy. Sau này tôi mới biết, lúc đó gia đình chồng vẫn đang say sưa tiệc tùng, ảnh bánh sinh nhật, ảnh cười vui của họ vẫn được đăng lên mạng xã hội.

Cuối cùng, chính cô y tá đã theo tôi từ lúc cấp cứu ngoài đường, không cầm được nước mắt, đã đứng ra ký thay để bác sĩ kịp thời mổ.

Đứa bé cất tiếng khóc yếu ớt.
Còn tôi thì chìm dần vào bóng tối.

Khi gia đình chồng hớt hải chạy tới bệnh viện, mọi chuyện đã xong. Trên gương mặt họ không còn nụ cười, chỉ là sự bàng hoàng muộn màng. Mẹ chồng lắp bắp:
Sao… sao lại thành ra thế này?

Bác sĩ nhìn họ, giọng lạnh và thẳng:
Nếu lúc đó có người nhà ở bên, ký và hỗ trợ kịp thời, tình trạng đã không nguy hiểm đến vậy. Cô ấy đã một mình giành giật sự sống cho cả hai mẹ con.

Tôi nằm trong phòng hồi sức, chậm rãi mở mắt. Thấy chồng đứng đó, mùi rượu bia vẫn còn phảng phất, tôi khẽ cười — nụ cười mệt mỏi và tuyệt vọng:

Anh bận tiệc vui… còn tôi bận giành sự sống.
Từ hôm nay, chúng ta đã không còn đứng chung một phía nữa rồi…