Chồng bắt vợ bầu 8 tháng nằm gầm giường để hú hí với bồ

1

Tôi nằm co quắp dưới gầm giường, hai tay ôm chặt cái bụng bầu tám tháng đang gò lên từng cơn đau buốt. Nước mắt chảy ngược vào trong, mặn chát nơi đầu môi. Phía trên đầu tôi, trên chiếc nệm lò xo đắt tiền mà bố mẹ tặng làm của hồi môn, là tiếng cười rúc rích của một người đàn bà lạ và tiếng thở dốc của chồng tôi – Hùng – vang lên như những nhát búa giáng xuống lòng tự trọng.

“Anh ác thế, bắt con vợ bầu nằm dưới đó, nhỡ nó chết ngạt thì sao?” – giọng ả nhân tình nũng nịu nhưng đầy khiêu khích.

“Kệ xác nó. Cho nó nằm đấy để biết thân biết phận. Loại đàn bà ăn bám, đẻ hai đứa rồi còn sồ sề như hà mã. Nhìn đã buồn nôn.” – Hùng cười hô hố.

Tiếng lò xo lại kẽo kẹt, kẽo kẹt.

Tôi cắn chặt môi đến bật máu để không bật ra tiếng nấc. Đứa bé trong bụng như cảm nhận được nỗi đau của mẹ, đạp mạnh liên hồi khiến tôi toát mồ hôi lạnh. Ở phòng bên cạnh, con gái lớn ba tuổi đang ngủ say. Vì con, và vì sinh linh bé bỏng trong bụng, tôi phải nhịn.

Tôi nhịn không phải vì hèn. Tôi nhịn vì cần thời gian.

Hùng vốn trắng tay. Cơ ngơi này, công ty này đều do bố mẹ tôi gây dựng. Khi tôi mang thai bé đầu, vì tin chồng, tôi ký giấy ủy quyền cho hắn điều hành. Khi nắm được tiền và quyền, hắn lộ nguyên hình: trăng hoa, tàn nhẫn. Hắn ngang nhiên dẫn bồ về nhà, đánh đập tôi nếu tôi dám phản ứng. Hắn dọa nếu ly hôn, hắn sẽ dùng tiền và quan hệ để giành quyền nuôi con, biến tôi thành kẻ mất năng lực chăm sóc.

Tôi nằm đó, đếm từng giây trôi qua trong địa ngục trần gian. Tôi tự thề:
“Hùng, những gì anh làm với mẹ con tôi, anh sẽ phải trả giá.”

Những ngày sau đó còn tệ hơn. Ả nhân tình tên Vy dọn hẳn về ở. Cô ta sai tôi như người giúp việc: nấu ăn, giặt đồ, pha nước tắm. Hùng coi tôi như không khí, mở miệng là mỉa mai, sỉ nhục.

Tôi vẫn lầm lũi làm tất cả, tỏ ra cam chịu và sợ hãi. Nhưng mỗi khi cánh cửa phòng đóng lại, tôi âm thầm liên lạc với luật sư bằng chiếc điện thoại cũ giấu dưới đáy tủ gạo. Tôi thu thập bằng chứng ngoại tình, ghi âm, lưu lại giấy tờ chứng minh hắn biển thủ tiền công ty để nuôi bồ.

Ngày dự sinh đến sớm hơn hai tuần.

Cơn đau chuyển dạ ập đến vào lúc nửa đêm. Nước ối vỡ tràn ra sàn. Tôi bò ra phòng khách, nơi Hùng và Vy đang uống rượu vang.

“Anh… em đau quá… chắc sắp sinh rồi…” – tôi thều thào.

Hùng liếc nhìn đầy khó chịu:
“Lại diễn à? Mới tám tháng rưỡi đẻ cái gì? Đừng phá hỏng buổi tối của tao.”

Vy cười khẩy:
“Chị ta dùng khổ nhục kế đó anh. Kệ đi.”

“Cứu con…” – tôi quỵ xuống.

Hùng không đỡ tôi. Hắn đá văng túi đồ đi sinh vào góc tường:
“Thích đẻ thì tự gọi taxi mà đi.”

Giọt nước mắt cuối cùng của sự yếu đuối rơi xuống. Tôi tự gọi xe, tự xách đồ, lết từng bước ra khỏi căn nhà ấy. Khi cánh cửa đóng lại phía sau lưng, tôi biết mình sẽ không bao giờ quay lại với tư cách nạn nhân nữa.

Ca sinh mổ thành công. Một bé trai khỏe mạnh chào đời. Nằm trong phòng hồi sức, nhìn con ngủ ngoan, tôi mỉm cười. Đã đến lúc.

Tôi nhắn cho luật sư một tin duy nhất:
“Kích hoạt.”

Sáng hôm đó, khi Hùng còn đang ngủ nướng, chuông cửa reo liên hồi. Hắn quấn khăn tắm ra mở thì trước mặt là công an, luật sư và đại diện ngân hàng.

“Anh là Trần Văn Hùng?”
“Phải… có chuyện gì?” – hắn bắt đầu run.

“Chúng tôi có đủ bằng chứng về hành vi tham ô tài sản, trốn thuế và làm giả giấy tờ. Mời anh về trụ sở làm việc.”

Hùng lắp bắp:
“Vợ tôi chỉ là con đàn bà ngu dốt…”

Vị luật sư bước lên, đưa ra giấy tờ:
“Thân chủ của tôi – bà Mai Lan – đã chuyển nhượng cổ phần và phong tỏa tài sản trước khi anh kịp tẩu tán. Giấy ủy quyền anh sử dụng là giả. Căn nhà này vẫn thuộc quyền sở hữu của gia đình cô ấy. Mời anh và người phụ nữ kia rời khỏi nhà ngay lập tức.”

Hùng tái mặt. Vy nghe vậy liền quay sang chửi hắn là kẻ lừa đảo. Hai người lao vào cào cấu, tát nhau giữa sân.

Điện thoại Hùng đổ chuông. Tôi gọi video.

Hắn run rẩy bắt máy.

“Sao hả chồng yêu? Ngủ ngon không?”

“Lan… anh sai rồi… anh là bố của con em mà…” – hắn quỳ xuống van xin.

Tôi nhìn thẳng vào màn hình:
“Lúc tôi nằm dưới gầm giường, anh có nhớ mình là chồng tôi không? Lúc tôi vỡ ối, anh có nhớ mình là bố không? Anh bắt tôi nằm gầm giường, thì giờ tôi cho anh ra gầm cầu mà ở.”

Tôi nói tiếp:
“Đơn ly hôn đã nộp. Anh sẽ ra đi tay trắng và đối mặt với pháp luật. Cô bồ của anh cũng không thoát đâu.”

Tôi tắt máy.

Qua camera giám sát, tôi thấy Hùng gục xuống khi bị còng tay dẫn đi. Vy xách vội túi quần áo, bị đuổi ra khỏi nhà giữa trưa nắng, không một xu dính túi.

Tôi nhìn hai con đang ngủ cạnh mình trong bệnh viện. Cuộc đời tôi bắt đầu lại từ đây.