Thành lao ra khỏi căn hộ như một kẻ mất hồn. Thang máy xuống từng tầng chậm chạp đến mức anh muốn đập vỡ mọi thứ. Trong đầu anh chỉ còn vang lên một câu:
99,99%… con trai cậu… con ruột của cậu…
Khi đến bệnh viện, hành lang phòng cấp cứu sáng trắng lạnh lẽo. Mùi thuốc sát trùng khiến anh nghẹt thở.
Cửa phòng mổ bật mở.
Bác sĩ nhìn anh với ánh mắt nghiêm trọng:
“Anh là người nhà sản phụ?”
Thành gật đầu, môi run lên.
“Thai phụ chấn thương đa cơ quan, mất máu rất nhiều. Chúng tôi đang cố gắng cứu cả mẹ lẫn con. Nhưng khả năng giữ được cả hai… rất mong manh.”
Thành khuỵu xuống, lần đầu tiên trong đời bật khóc như một đứa trẻ.
Trong phòng mổ
Mai tỉnh lại trong cơn mê man. Cô cảm nhận được những cơn đau xé ruột và tiếng máy móc bíp bíp bên tai.
Bàn tay cô khẽ đặt lên bụng.
“Con ơi… cố lên…”
Nước mắt cô chảy xuống gối.
Cô không hận anh.
Trong giây phút rơi xuống, điều cô nghĩ đến không phải là sự phản bội, mà là đứa bé trong bụng.
Bên ngoài
Thành ôm đầu, hình ảnh Mai gọi tên anh trước khi rơi xuống cứ lặp đi lặp lại.
Anh nhớ lại những ngày đầu yêu nhau.
Nhớ cách cô cười khi thử váy cưới.
Nhớ buổi tối cô báo tin có thai, mắt long lanh hạnh phúc.
Tất cả… anh đã tự tay phá nát.
Chỉ vì lòng kiêu hãnh và cơn ghen mù quáng.
Cánh cửa mở ra
Ba tiếng sau.
Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang.
“Chúng tôi đã mổ lấy thai khẩn cấp. Bé trai còn sống, đang được chăm sóc đặc biệt. Nhưng…”
Thành nín thở.
“Người mẹ bị xuất huyết não. Hiện vẫn hôn mê sâu. Chúng tôi không dám chắc điều gì.”
Thành đứng chết lặng.
Con trai anh sống.
Nhưng Mai đang nằm giữa ranh giới sinh tử.
Trong phòng hồi sức
Thành bước vào, nhìn Mai nằm bất động, khuôn mặt tái nhợt, đầu quấn băng trắng.
Anh quỳ xuống bên giường.
“Mai… anh sai rồi… Anh tin em rồi… Anh xin lỗi…”
Nước mắt anh rơi xuống tay cô.
“Con trai chúng ta còn sống… Em nghe thấy không? Nó giống em lắm… Mai… nếu em tỉnh lại… anh sẽ làm tất cả… Anh sẽ bù đắp cả đời…”
Máy đo nhịp tim vẫn đều đều.
Không một phản ứng.
Một tuần sau
Mai vẫn chưa tỉnh.
Thành mỗi ngày đều bế con vào phòng hồi sức, ngồi kể chuyện cho cô nghe.
“Em nhớ không… em bảo nếu là con trai sẽ đặt tên là Minh… vì em muốn con sống minh bạch, không hiểu lầm ai… như ba nó…”
Giọng anh nghẹn lại.
Đứa bé khẽ khóc.
Bàn tay Mai… khẽ động.
Rất nhẹ.
Rất khẽ.
Nhưng đủ để Thành bật dậy, tim như ngừng đập.
“Bác sĩ! Bác sĩ!”
Cái giá của sự mù quáng
Mai tỉnh lại sau hai tuần.
Nhưng ký ức của cô về đêm hôm đó… hoàn toàn biến mất.
Cô không nhớ vì sao mình rơi.
Không nhớ ánh mắt căm phẫn của chồng.
Chỉ nhớ cảm giác lạnh và tiếng gió rít.
Thành biết – đó là cơ hội cuối cùng ông trời cho anh.
Nhưng mỗi khi nhìn xuống từ ban công tầng 35, chân anh lại run rẩy.
Không phải vì sợ độ cao.
Mà vì biết…
Chỉ một chút nữa thôi, anh đã giết chính con trai mình.
Và người phụ nữ yêu anh hơn cả mạng sống.


