Chỉ vì tôi gắp một miếng thịt gà, con trai h//ét vào mặt tôi: “Không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều!”, nhưng nó đâu biết, câu nói ấy đã kéo cả gia đình xuống vực…

15

“Miếng Thịt Gà Cuối Cùng”

Tôi tên là Hạnh, bốn mươi ba tuổi, một người mẹ toàn thời gian. Mười bảy năm hôn nhân, tôi từng nghĩ điều quý giá nhất mình giữ được là gia đình này. Tôi bỏ nghề kế toán để ở nhà chăm con, vì chồng tôi nói:

“Em cứ ở nhà đi, anh lo được hết.”

Tôi tin. Tin đến mức chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện giữ lại cho mình một khoảng trời riêng.

Cho đến bữa cơm hôm ấy.

Bàn ăn hôm đó có món gà luộc – món con trai tôi thích nhất. Nó học lớp 8, tuổi ẩm ương, tính khí thất thường nhưng từ nhỏ vẫn ngoan. Tôi gắp cho con một miếng đùi, rồi tiện tay gắp một miếng ức cho mình. Chưa kịp đưa lên miệng, thằng bé đã cau mặt:

– Mẹ ăn ít thôi. Không kiếm ra tiền mà ăn nhiều thế!

Câu nói rơi xuống bàn ăn như hòn đá ném xuống giếng cạn. Tôi chết lặng. Chiếc đũa rơi khỏi tay, chạm vào thành bát nghe lách cách.

Tôi chờ chồng lên tiếng. Anh nhìn con, rồi nhìn tôi, khẽ nhún vai:

– Nó nói cũng đúng. Em ở nhà thì… ăn uống tiết kiệm chút.

Trong ngực tôi có gì đó vỡ ra, mềm oặt và nhói buốt. Không phải vì miếng thịt gà. Mà vì câu nói của hai người quan trọng nhất đời mình.

Tôi đứng dậy rất nhẹ, như sợ làm sập căn nhà này:

– Ăn ngon miệng.

Rồi tôi đi thẳng ra cửa, mặc tiếng con lẩm bẩm: “Lại giận vặt.”

Tối hôm đó, tôi quyết định một điều:
Từ giờ, tôi sẽ không tiêu một đồng nào cho gia đình nữa.

Không mua đồ ăn.
Không đóng tiền điện nước.
Không trả học phí.
Không làm bất cứ việc gì từng được mặc định là trách nhiệm của tôi.

Tôi muốn biết, không kiếm ra tiền thì tôi còn giá trị gì trong căn nhà này.

Sáng hôm sau, tôi dậy đúng giờ như thường lệ. Nhưng tôi không nấu bữa sáng. Không gọi con dậy. Không chuẩn bị sữa mang đi học.

Chồng tôi mở cửa phòng, ngơ ngác khi thấy bếp lạnh tanh.

– Em sao vậy? Không nấu à?

Tôi mỉm cười, đi giặt đồ của riêng mình rồi thay quần áo, bước ra ngoài.

– Ra ngoài làm việc một chút.

– Em làm gì mà việc với việc? Ở nhà thì lo việc nhà đi!

Tôi không trả lời.

Tôi đến tiệm may nhỏ đầu ngõ – nơi trước đây thỉnh thoảng tôi giúp họ tính tiền, ghi sổ. Cô chủ tiệm vừa thấy tôi đã ôm lấy:

– Chị Hạnh ơi, mấy hôm nay em còn định qua nhà năn nỉ chị đây! Chị quay lại làm giúp em nhé? Em thiếu người quá!

Tôi hỏi:

– Em trả chị bao nhiêu?

– Năm triệu một tháng, làm theo giờ, ngày nào tính ngày đó.

Tôi nhận lời. Không phải vì tiền. Mà vì lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi được gọi là “chị”, không phải “mẹ”, “vợ”.

Chiều tôi về nhà, họ chưa ăn tối.

– Em đi đâu? – chồng tôi hỏi.

– Đi làm.

– Làm? Em bị làm sao vậy? Nhà này anh nuôi được.

– Anh nuôi mà còn tiếc với em một miếng thịt gà à?

Anh sầm mặt:

– Đừng nói quá lên.

Tôi chỉ cười, rồi đi tắm. Lần đầu tiên, tôi thấy mình bình yên đến vậy.

Ngày thứ hai, tôi không làm gì hết. Nhà bừa bộn, chồng tôi phải đi chợ. Con trai quên hộp bút, quên áo thể dục, quên cả việc nộp bài. Điểm kém bắt đầu xuất hiện.

Buổi tối, hai cha con tranh cãi. Chồng tôi đập bàn:

– Em nhìn đi! Không có em, nhà này như cái chuồng gà!

Tôi nhìn đống chén bát bẩn, sàn nhà đầy vụn bánh mì, quần áo chất đống:

– Hóa ra giá trị của em nằm ở việc làm không công?

Đêm đó, con trai tôi gõ cửa phòng:

– Mẹ… mai mẹ làm bữa sáng được không?

Tôi hỏi:

– Con còn nghĩ câu “mẹ không kiếm tiền thì đừng ăn nhiều” là đúng không?

Nó cúi đầu:

– Con xin lỗi. Con nghe bố nói chuyện điện thoại với bạn. Bố bảo “Một mình tao đi làm nuôi ba cái miệng ở nhà”.

Tôi đứng sững.

Không phải con hỗn.
Nó chỉ lặp lại lời bố.

Tôi nhẹ nhàng:

– Ai cũng đáng được tôn trọng, kể cả người không kiếm tiền.

Ngày thứ ba, cô giáo gọi điện: con tôi đánh nhau. Lý do: “Bố tao nói tao phải mạnh mẽ, đừng để mẹ tao sai khiến.”

Từng câu chữ của chồng tôi đang thành kim đâm vào đầu đứa trẻ.

Tối đó, chồng tôi quát:

– Em định giở trò đến bao giờ?!

– Em chỉ làm điều anh muốn: không kiếm tiền thì không nên tiêu tiền.

– Em muốn ly hôn hả?

– Nếu anh muốn.

Anh sững người. Vì trước đây tôi chưa từng dám nói câu đó.

Ngày thứ tư, tiệm may nhắn tin:
“Chị Hạnh ơi, khách khen chị lắm. Chị làm quản lý nhé? Em trả tám triệu.”

Tôi nhận lời.

Chiều đó, tôi mang về một hộp cơm cho riêng mình. Hai cha con đã tự xoay xở cả tuần, trông tiều tụy rõ rệt.

– Em không mua cho bố con anh à? – chồng tôi hỏi.

– Em không tiêu tiền chung.

– Em ích kỷ thế từ bao giờ?

– Từ khi anh dạy con rằng em chỉ là “cái miệng ăn bám”.

Anh im lặng.

– Anh biết con học câu đó từ đâu không? Từ chính anh.

Anh tái mặt.

– Anh chỉ nói đùa.

– Con không thấy đùa.

Tôi nhìn anh:

– Em không phải giúp việc. Em là vợ anh. Và là mẹ của con anh. Anh không trân trọng thì em sẽ tự trân trọng mình.

Ngày thứ năm, con tôi đạt điểm cao môn Toán.

– Con muốn để mẹ tự hào – nó nói.

Tôi ôm con, nước mắt rơi.

Ngày thứ sáu, chồng tôi gọi tôi ra ban công.

– Anh xin lỗi. Mấy ngày qua anh mới hiểu em làm nhiều đến mức nào. Anh sai.

Tôi hỏi:

– Anh muốn em quay lại như trước?

– Không. Việc nhà chia đôi. Con làm phần của con. Em muốn đi làm, anh ủng hộ. Tài chính chia rõ ràng.

– Vì sao?

Anh nghẹn giọng:

– Vì anh sợ mất em.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy sự chân thành trong mắt anh.

Ngày thứ bảy, tôi dậy sớm nấu bữa sáng đơn giản. Không phải vì trách nhiệm. Mà vì tôi muốn.

Con trai ôm tôi:

– Không được coi thường người mình yêu nhất.

Tôi gật đầu.

Chồng tôi nói:

– Để anh rửa bát.

Bảy ngày.
Chỉ bảy ngày mà cả nhà tôi thay đổi.

Tôi nhận ra:

Giá trị của người phụ nữ không nằm ở tiền họ kiếm được, mà ở cách họ chọn yêu thương.

Nhưng để được tôn trọng, họ phải tôn trọng chính mình trước.

Ngày tôi dám rời bàn ăn vì một câu nói thiếu tôn trọng…
cũng là ngày tôi lấy lại tiếng nói của mình.

Từ đó, không ai trong căn nhà này dám nhắc đến câu “không kiếm ra tiền” nữa.

Vì họ biết, nếu tôi muốn… tôi đủ mạnh để tự sống, tự rời đi, tự hạnh phúc.

Nhưng tôi chọn ở lại – không phải vì họ cần tôi.

Mà vì… tôi cũng cần yêu chính mình.