Cậu bé 6 tuổi chết đuối ở hồ làng – ba ngày ba đêm tìm kiếm trong vô vọng, và sự thật khiến bố mẹ chết lặng
Buổi chiều hôm ấy ở làng Lương Xá bắt đầu như bao ngày hè khác. Trời nắng gắt, không khí oi ả, mặt hồ làng lặng như tờ, phản chiếu những đám mây trôi chậm và hàng tre già rì rào trong gió. Đó là nơi người dân vẫn ra giặt giũ, thả lưới, và cũng là chốn quen thuộc để lũ trẻ con tụ tập nô đùa mỗi khi tan học.
Minh – cậu bé 6 tuổi, con trai duy nhất của vợ chồng anh Tùng và chị Lan – cũng ra hồ chơi như thường lệ. Minh hiếu động, thích chạy nhảy, đặc biệt mê quả bóng đỏ mà bố mới mua cho em. Với anh Tùng và chị Lan, Minh không chỉ là con, mà là cả thế giới. Bao yêu thương, hy vọng, những ước mơ giản dị của một gia đình nghèo đều đặt trọn lên đứa trẻ ấy.
Không ai ngờ, đó lại là lần cuối cùng họ thấy con trai mình cười.
Chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu khuất sau lũy tre, Minh vẫn chưa về nhà. Chị Lan ban đầu còn nghĩ con mải chơi ở nhà bạn. Nhưng khi bữa cơm đã nguội lạnh, trời dần tối mà vẫn không thấy bóng dáng con đâu, nỗi lo bắt đầu dâng lên nghẹn ngào. Chị chạy sang từng nhà trong xóm hỏi han, giọng run run. Anh Tùng bỏ dở công việc, lao ra đường tìm con, gọi đến khản cổ.
Tin một đứa trẻ mất tích nhanh chóng lan khắp làng. Đèn pin bật sáng, người lớn chia nhau đi từng ngả. Khi chiếc dép nhỏ của Minh được phát hiện nổi lềnh bềnh trên mặt hồ, nhiều người đứng chết lặng. Không ai dám nói ra điều ai cũng đang nghĩ trong đầu.
Hồ làng Lương Xá không sâu. Đó là điều ai cũng biết. Chính vì vậy, mọi người tin rằng nếu Minh không may rơi xuống, việc tìm kiếm sẽ không quá khó. Nhưng thực tế lại tàn nhẫn hơn tất cả.
Suốt ba ngày ba đêm, mặt hồ bị lặn mò không sót một chỗ nào. Thợ lặn được gọi tới, chó nghiệp vụ được đưa về. Người dân đứng ken kín hai bên bờ, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, lòng nặng trĩu lo âu. Chị Lan gần như kiệt sức, ngồi bệt bên bờ hồ, ánh mắt trống rỗng nhìn mặt nước phẳng lặng. Anh Tùng không rời hồ nửa bước, hy vọng mong manh bám víu từng giờ trôi qua.
Nhưng hồ nước vẫn im lìm. Không một dấu vết. Không một lời giải thích.
Những lời xì xào bắt đầu lan ra trong làng:
“Hồ không sâu, sao tìm mãi không thấy?”
“Hay là có chuyện gì khác…”
“Biết đâu đứa trẻ bị bắt đi rồi…”
Mỗi lời thì thầm như một nhát dao cứa sâu thêm vào nỗi tuyệt vọng của gia đình.
Một tuần trôi qua. Hy vọng gần như cạn kiệt. Gia đình Minh rơi vào trạng thái suy sụp hoàn toàn. Chị Lan nhiều đêm ngồi ôm chiếc áo nhỏ của con mà khóc cạn nước mắt. Anh Tùng gầy rộc đi thấy rõ. Trong nỗi đau cùng cực, gia đình thậm chí đã tính đến việc làm lễ gọi hồn, chỉ mong biết con mình đang ở đâu – dù là sống hay đã không còn.
Đúng lúc ấy, một chi tiết tưởng chừng rất nhỏ lại trở thành bước ngoặt định mệnh.
Bác Cảnh – người sống ở phía Tây hồ – chợt nhớ ra rằng nhà mình có lắp camera ngoài cổng để trông vườn. Hôm Minh mất tích, camera vẫn hoạt động. Một tia hy vọng yếu ớt bỗng lóe lên trong tuyệt vọng.
Gia đình Minh và công an xã lập tức tập trung tại nhà bác Cảnh để xem lại đoạn ghi hình. Căn phòng nhỏ chật kín người. Không ai nói với ai một lời. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, chỉ nghe thấy tiếng quạt quay đều và nhịp thở gấp gáp.
Đoạn video hiện lên mờ mờ. Thời gian hiển thị: 17 giờ 21 phút.
Minh xuất hiện trong khung hình, ôm quả bóng đỏ, vừa chạy vừa cười dọc theo bờ hồ. Hình ảnh ấy khiến chị Lan bật khóc nức nở. Đó là nụ cười vô tư, hồn nhiên – nụ cười cuối cùng của con trai chị.
Quả bóng bất ngờ lăn xuống gần mép nước. Minh dừng lại, cúi người định nhặt. Và rồi, từ phía sau, một bóng dáng bước vào khung hình.
Không ai ngờ tới người đó.
Đó là ông Hào – trưởng thôn Lương Xá. Người đàn ông luôn được dân làng kính trọng. Người vẫn được gọi là “người cha của cả làng”. Và cũng chính là người suốt mấy ngày qua đứng ra dẫn đầu đoàn tìm kiếm Minh, không quản nắng mưa, luôn miệng an ủi gia đình.
Trong đoạn clip, ông Hào nhìn quanh một lượt, dáo dác như để chắc chắn không có ai xung quanh. Rồi chỉ trong khoảnh khắc, ông bất ngờ đẩy mạnh Minh xuống hồ.
Căn phòng chết lặng.
Tiếng gào xé ruột của chị Lan vang lên, khiến ai nghe cũng lạnh sống lưng. Anh Tùng lao về phía màn hình, hai tay run rẩy, ánh mắt không còn tin nổi vào những gì đang diễn ra trước mắt.
Trong video, Minh vùng vẫy trong tuyệt vọng. Đôi tay nhỏ bé chới với trên mặt nước. Nhưng ông Hào không hề cứu. Ông cúi xuống nhặt quả bóng đỏ, kẹp vào nách, rồi quay lưng bỏ đi – dứt khoát, lạnh lùng – để mặc đứa trẻ chìm dần giữa làn nước.
Chỉ ít phút sau, mặt hồ trở lại phẳng lặng. Như thể chưa từng có sinh mạng nào vừa bị cướp đi.
Sự thật phơi bày khiến cả làng Lương Xá rúng động. Không ai dám tin rằng người mà họ tin tưởng tuyệt đối, người mà họ gửi gắm sự an toàn của con cháu mình, lại có thể ra tay với một đứa trẻ vô tội.
Một cán bộ công an xã đứng bật dậy, giọng run run nhưng dứt khoát:
“Đây là bằng chứng không thể chối cãi. Ông Hào sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.”
Nhưng điều khiến tất cả rùng mình nhất lại nằm ở đoạn cuối video.
Sau khi rời khỏi bờ hồ, ông Hào bất ngờ dừng lại, tiến sát về phía camera. Ông nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người – như thể ông biết rõ, sớm muộn gì cũng sẽ có người xem lại đoạn băng này. Trên môi ông thoáng hiện một nụ cười mờ nhạt, khó hiểu.
Nụ cười ấy khiến cả căn phòng chìm trong im lặng tuyệt đối.
Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: cái chết của cậu bé 6 tuổi không chỉ là một bi kịch, mà còn là vết thương không bao giờ lành trong lòng cả một ngôi làng.
Và với anh Tùng, chị Lan, kể từ khoảnh khắc sự thật được phơi bày, thế giới của họ đã hoàn toàn sụp đổ – mãi mãi không thể trở lại như trước.


