Cậu bé 6 tuổi chết đuối ở hồ làng – ba ngày ba đêm tìm kiếm trong vô vọng, và sự thật khiến cả làng chết lặng

1 37

Cậu bé 6 tuổi chết đuối ở hồ làng – ba ngày ba đêm tìm kiếm trong vô vọng, và sự thật khiến cả làng chết lặng

Buổi chiều hôm ấy ở làng Lương Xá bắt đầu như bao ngày khác. Trời mùa hè oi ả, mặt hồ làng phẳng lặng, phản chiếu bầu trời xám nhạt và những tán cây già soi bóng xuống làn nước. Trẻ con trong làng chạy nhảy quanh bờ hồ, tiếng cười trong veo vang lên giữa không gian yên bình vốn quen thuộc với mọi người.

Minh – cậu bé 6 tuổi, con trai duy nhất của vợ chồng anh Tùng và chị Lan – cũng có mặt ở đó. Minh nhỏ người, hiếu động, rất thích chơi bóng. Với bố mẹ, em là tất cả hy vọng, là niềm vui lớn nhất trong ngôi nhà nhỏ cuối xóm. Chưa ai ngờ rằng, buổi chiều bình thường ấy lại là lần cuối cùng họ còn được nghe tiếng gọi con.

Khi trời sẩm tối, Minh không về nhà. Ban đầu, chị Lan nghĩ con mải chơi ở nhà bạn, nhưng khi bữa cơm nguội dần mà vẫn không thấy bóng dáng đứa trẻ, nỗi lo bắt đầu len lỏi. Anh Tùng chạy khắp xóm hỏi han. Không ai biết Minh đã đi đâu. Cả làng nhanh chóng náo loạn.

Tin một đứa trẻ mất tích lan đi rất nhanh. Đèn pin được bật lên, người lớn chia nhau từng ngả đường. Khi chiếc dép nhỏ của Minh được phát hiện nổi lềnh bềnh gần mép hồ, không khí như đông cứng lại. Nhiều người đứng sững, không dám nói ra điều mình đang nghĩ.

Hồ làng Lương Xá không sâu. Đó là nơi người dân vẫn giặt giũ, thả lưới, nơi lũ trẻ vẫn bơi lội mỗi trưa hè. Chính vì thế, ai cũng tin rằng nếu Minh rơi xuống đó, việc tìm kiếm sẽ không quá khó. Nhưng thực tế lại tàn nhẫn hơn tất cả.

Suốt ba ngày ba đêm, mặt hồ bị lặn mò từng mét một. Thợ lặn được gọi tới, chó nghiệp vụ được đưa vào. Người dân đứng ken kín hai bên bờ, mắt đỏ hoe, lòng nặng trĩu. Chị Lan ngồi sụp xuống đất, ánh mắt vô hồn nhìn ra mặt nước. Anh Tùng gần như không rời hồ nửa bước, hy vọng mong manh bám víu từng giờ trôi qua.

Nhưng hồ nước vẫn im lìm. Không một dấu vết. Không một lời giải thích.

Những lời xì xào bắt đầu xuất hiện:
“Hồ không sâu, sao tìm mãi không thấy?”
“Hay là có chuyện gì khác…”
“Biết đâu đứa trẻ không còn ở đây…”

Mỗi lời thì thầm như một nhát dao khoét sâu thêm vào nỗi tuyệt vọng của gia đình.

Một tuần trôi qua. Hy vọng dần cạn kiệt. Gia đình gần như suy sụp hoàn toàn, thậm chí đã tính đến việc làm lễ gọi hồn theo phong tục làng quê, chỉ mong biết con mình đang ở đâu, dù là sống hay đã chết.

Đúng lúc ấy, một chi tiết tưởng chừng rất nhỏ lại trở thành bước ngoặt định mệnh.

Bác Cảnh – người sống ở phía Tây hồ – chợt nhớ ra rằng nhà mình có lắp camera ngoài cổng để trông vườn. Hôm Minh mất tích, camera vẫn hoạt động. Một tia hy vọng le lói xuất hiện trong sự tuyệt vọng cùng cực.

Gia đình Minh và công an xã lập tức tập trung tại nhà bác Cảnh để xem lại dữ liệu. Căn phòng nhỏ chật kín người. Không ai nói với ai một lời. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Đoạn video hiện lên mờ mờ. Thời gian hiển thị: 17 giờ 21 phút.

Minh xuất hiện trong khung hình, ôm quả bóng đỏ quen thuộc, vừa chạy vừa cười dọc theo bờ hồ. Hình ảnh ấy khiến chị Lan bật khóc nức nở. Đó là nụ cười cuối cùng của con trai chị.

Quả bóng bất ngờ lăn xuống gần mép nước. Minh dừng lại, cúi người định nhặt. Và rồi, từ phía sau, một bóng dáng bước vào khung hình.

Không ai ngờ tới người đó.

Ông Hào – trưởng thôn Lương Xá. Người đàn ông luôn được dân làng kính trọng. Người đã đứng ra chỉ đạo tìm kiếm suốt mấy ngày qua. Người vẫn động viên gia đình Minh rằng “còn nước còn tát”.

Trong đoạn clip, ông Hào nhìn quanh, dáo dác kiểm tra xung quanh. Rồi chỉ trong khoảnh khắc, ông bất ngờ đẩy mạnh Minh xuống hồ.

Căn phòng chết lặng.

Tiếng gào thét xé lòng của chị Lan vang lên, khiến ai nghe cũng lạnh sống lưng. Anh Tùng lao về phía màn hình, hai tay run rẩy, ánh mắt không còn tin nổi vào những gì mình đang thấy.

Minh vùng vẫy trong tuyệt vọng. Đôi tay nhỏ bé chới với trên mặt nước. Nhưng ông Hào không cứu. Ông cúi xuống, nhặt quả bóng đỏ, kẹp vào nách, rồi thản nhiên quay lưng bỏ đi, để mặc đứa trẻ chìm dần.

Chỉ ít phút sau, mặt hồ trở lại phẳng lặng. Như thể chưa từng có sinh mạng nào vừa bị cướp đi.

Sự thật phơi bày khiến cả làng Lương Xá rúng động. Người mà họ từng gọi là “trụ cột”, là “người cha chung của cả làng”, lại chính là kẻ đã nhẫn tâm ra tay với một đứa trẻ vô tội.

Một cán bộ công an xã đứng bật dậy, giọng run run nhưng dứt khoát. Đây là bằng chứng không thể chối cãi.

Nhưng điều khiến tất cả ám ảnh nhất lại nằm ở đoạn cuối video.

Sau khi rời khỏi bờ hồ, ông Hào bất ngờ dừng lại, tiến sát về phía camera. Ông nhìn thẳng vào ống kính, ánh mắt lạnh lẽo, khó hiểu. Trên môi ông thoáng hiện một nụ cười mờ nhạt, rợn người – như thể ông biết rõ, sớm muộn gì sự thật cũng sẽ bị lật lại.

Nụ cười ấy khiến cả căn phòng chìm trong im lặng tuyệt đối.

Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu: cái chết của cậu bé 6 tuổi không chỉ là một bi kịch, mà còn là vết rạn vỡ không bao giờ hàn gắn được trong lòng cả một ngôi làng.

Và với bố mẹ Minh, kể từ khoảnh khắc ấy, thế giới của họ đã hoàn toàn sụp đổ – mãi mãi không thể trở lại như trước.