Chiếc xe bỏ lại bãi biển và hai bạn không bao giờ trở về…
Trên bãi biển Cửa Lò, chiều cuối hè trải dài trong cái nắng còn sót lại, gay gắt nhưng đã nhuốm màu mệt mỏi. Gió từ biển thổi vào mang theo vị mặn quen thuộc, dịu dàng như một hơi thở dài của đại dương sau một ngày dậy sóng. Sóng vẫn vỗ đều đều, không quá dữ dội, cũng chẳng quá hiền, như thể đang che giấu điều gì đó dưới vẻ bình yên của mình.
Chiều hôm ấy, một chiếc ô tô màu bạc lặng lẽ dừng lại sát mép bãi cát, nơi ít người qua lại. Không còi xe, không tiếng động, chỉ có gió biển và tiếng sóng làm bạn. Trên kính sau xe, dòng chữ viết tay bằng bút lông đỏ nổi bật giữa ánh nắng:
“Chúng ta mình sẽ cưới nhau vào mùa thu năm nay.”
Dòng chữ giản dị ấy, lúc đó, chỉ là một lời hẹn ước yêu thương. Không ai ngờ, nó lại trở thành lời từ biệt cuối cùng.
Từ trong xe bước xuống là Cường – chàng trai 27 tuổi, dáng người cao gầy, làn da sạm nắng của người quen làm việc ngoài công trình. Đôi mắt anh trầm, sâu, như luôn mang trong mình những suy nghĩ lặng lẽ. Bên cạnh anh là Trang – cô gái 24 tuổi, nhỏ nhắn, mái tóc dài buộc gọn sau lưng, gương mặt sáng và ánh mắt trong veo như mặt biển buổi sớm.
Họ yêu nhau gần bốn năm. Một tình yêu không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ và sâu sắc. Cường là kỹ sư xây dựng, Trang là lập trình viên. Cả hai sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Nghệ An đầy nắng gió, nơi biển Cửa Lò đã chứng kiến tuổi thơ, những buổi hò hẹn đầu đời, và cả những ước mơ rất đỗi bình thường về một mái nhà nhỏ, một gia đình yên ấm.
Họ đã bàn đến chuyện cưới xin. Sau Tết, khi thu sang, Trang sẽ khoác lên mình chiếc váy cưới trắng, còn Cường sẽ đứng chờ cô ở cuối lễ đường, nắm tay cô đi tiếp quãng đời còn lại.
Chiều hôm đó, Trang nhắn cho Cường một tin rất ngắn:
– “Anh có rảnh không?”
Cường trả lời gần như ngay lập tức:
– “Có. Anh đón em đi biển nhé.”
Không cần lên kế hoạch, không cần chuẩn bị cầu kỳ. Họ mang theo một tấm thảm nhỏ, ít trái cây, một chiếc loa Bluetooth cũ phát những bản nhạc quen thuộc. Hai người ngồi sát bên nhau trên cát, nghe sóng, nghe gió, nghe cả nhịp tim của nhau hòa chung trong khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.
Mặt trời dần nghiêng về phía chân trời. Ánh nắng vàng rót xuống mặt biển, lấp lánh như dát mật. Trang tựa đầu vào vai Cường, bất chợt hỏi, giọng nhẹ tênh như gió:
– “Anh có nghĩ… nếu mình chết đi bây giờ thì cũng không tiếc không?”
Cường khựng lại trong giây lát, rồi bật cười khẽ, vòng tay siết chặt hơn:
– “Chỉ khi được chết cùng em thì anh mới không tiếc.”
Họ không biết rằng, câu nói tưởng như bông đùa ấy, lại ứng nghiệm một cách đau lòng đến thế.
Khi hoàng hôn nhuộm đỏ mặt biển, Cường và Trang nắm tay nhau bước xuống nước. Ban đầu chỉ là làn nước mát lạnh chạm mắt cá, rồi đến đầu gối, đến eo. Sóng vỗ nhẹ, tưởng chừng hiền hòa. Trang khẽ run, giọng có chút lo lắng:
– “Anh đừng đi xa quá.”
Cường quay lại, mỉm cười trấn an:
– “Không sao đâu, anh nắm tay em rồi mà.”
Nhưng biển hôm ấy không hiền như vẻ ngoài của nó. Dưới lớp nước lặng là những hố cát trũng sâu, những dòng chảy xa bờ nguy hiểm đã được cảnh báo trước đó vài ngày – điều mà cả hai hoàn toàn không hay biết.
Gió đột ngột mạnh lên. Một con sóng lớn đập vào lưng họ. Cát dưới chân bất ngờ sụt xuống. Trang hoảng loạn hét lên:
– “Anh!”
Tay cô trượt khỏi tay Cường. Chỉ trong khoảnh khắc, một dòng xoáy lạnh lẽo cuốn cả hai ra xa bờ. Cường vùng vẫy trong làn nước lạnh buốt, gọi tên Trang trong tuyệt vọng:
– “Trang! Em đâu rồi?”
Giữa những con sóng chập chờn, bóng Trang lúc nổi lúc chìm. Cường lao đến, cố nắm lấy tay cô, ôm chặt vào lòng:
– “Em đừng ngủ… nhìn anh này, Trang ơi!”
Anh dồn hết sức lực còn lại để che chắn cho cô, nhưng sức người quá nhỏ bé trước biển cả mênh mông. Trong khoảnh khắc cuối cùng, mắt Trang vẫn mở, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực và mặt biển đang cuộn xoáy. Môi cô khẽ mấp máy, như muốn nói điều gì đó chưa kịp thốt ra.
Rồi cả hai chìm dần xuống, nhẹ nhàng và lặng lẽ, như hai chiếc lá rơi khỏi cành, tan vào lòng biển lạnh.
Chiều tắt hẳn. Bãi biển dần vắng người. Nhưng ở làng chài ven bờ, một nỗi bất an bắt đầu lan ra.
Bác Hòa – người bán nước dừa gần đó – là người đầu tiên để ý đến chiếc ô tô màu bạc vẫn nằm im trên bãi cát. Ông nhớ rất rõ đôi trai gái trẻ lúc chiều còn cười nói vui vẻ. Thế nhưng đến tối, xe vẫn ở đó, không một động tĩnh.
– “Xe ai mà để mãi thế nhỉ?” – ông lẩm bẩm.
Tin báo được gửi đi. Đèn pin quét khắp mặt nước. Thuyền máy rẽ sóng trong đêm tối. Tiếng gọi “Cường ơi! Trang ơi!” vang lên, tan vào gió biển lạnh lẽo.
Đến rạng sáng, thi thể Trang được tìm thấy trước. Trong tay cô vẫn nắm chặt sợi dây chuyền – món quà Cường tặng cô mùa Giáng sinh năm trước. Vài giờ sau, Cường cũng được đưa lên bờ, tay vẫn nắm chặt mảnh vải từ váy Trang, như chưa từng buông bỏ.
Sáng hôm sau, trời u ám. Hai cỗ quan tài trắng đặt cạnh nhau. Hương khói nghi ngút. Trong di ảnh, họ vẫn trẻ, vẫn mỉm cười, như thể chưa hề biết đến bi kịch vừa xảy ra.
Người ta nói, chiếc xe màu bạc vẫn còn đó, cùng dòng chữ đỏ trên kính – lời hẹn mùa thu chưa kịp thực hiện.
Và biển Cửa Lò, từ đó, mỗi chiều gió nổi, sóng vỗ nghe như một lời thì thầm rất khẽ… về một tình yêu đã ở lại mãi nơi này.


