BÍ ẨN AO CÁ NHÀ ÔNG SA
1. Bắt được 5 con cá trê kỳ lạ
Mùa hè năm ấy, trời nóng đến mức chỉ cần đứng ngoài sân năm phút là áo đã ướt đẫm mồ hôi. Đám trẻ trong làng vì quá bí bách nên kéo nhau ra đoạn sông phía sau rừng bạch đàn để tắm. Thằng Tân – cháu nội ông Sa – cũng theo lũ bạn ra đó. Nó nghịch ngợm, hiếu động và có phần to gan hơn bọn trẻ cùng lứa.
Chiều hôm ấy, nước sông trong veo, chỉ có đám trẻ con vùng quê nô đùa. Tân bỗng la lên:
– Ê tụi bay nhìn nè, cá trê! Nhiều lắm!
Lũ trẻ ùa lại, ngụp xuống, chia nhau bao ni-lông, nơm nhỏ tự chế. Bất ngờ, khi lùa vào một góc nước nông, chúng tóm được năm con cá trê đen bóng, kích thước lạ thường: không lớn, nhưng thân dài, đầu nhỏ, mắt đỏ sẫm như hai hạt cườm.
– Về thả xuống ao ông nội mày đi!
Tân phấn khích, bỏ năm con cá vào thau nhựa rồi lon ton đem về.
Ông Sa – một nông dân lão luyện với hơn bốn mươi năm nuôi cá – đang ngồi vá lưới ngoài sân. Tân chạy tới:
– Con bắt được cá trê ngoài sông, con thả vào ao nghe ông?
Ông Sa nhìn qua thau nước rồi nói:
– Cá trê sông thôi mà, thả đi. Nhưng sau này bắt cái gì lạ thì đừng thả bừa xuống ao nghe chưa. Ao cá của ông nuôi công nghiệp, lỡ có bệnh là chết hết.
Tân cười, không để tâm. Nó đổ “ào” xuống ao. Năm con cá lặn “tủm” một cái rồi biến mất dưới lớp nước xanh rì.
Không ai biết, từ khoảnh khắc ấy, chuyện lạ bắt đầu.
2. Những dấu hiệu đầu tiên
Một tuần sau, ông Sa mang thức ăn ra ao như mọi ngày. Khi ném thức ăn xuống nước, ông thấy vài con cá nổi bụng trắng phau.
– Chắc nắng nóng quá…
Thời gian ấy nhiều ao trong vùng cũng chết lai rai nên ông không để ý.
Nhưng năm con cá trê thì khác. Chúng to nhanh bất thường. Thân dài thêm rõ rệt, trơn bóng, di chuyển nhanh như mũi tên đen.
Ông Sa hơi nghi:
– Cá trê mà… nhanh lớn là chuyện thường.
Ông không ngờ đây chỉ là khởi đầu.
3. Cả ao cá chết trắng
Đến ngày thứ mười lăm.
Buổi sáng, ông Sa vừa ra sân đã ngửi thấy mùi tanh nồng. Linh cảm chẳng lành khiến ông chạy xuống ao.
Ông chết lặng.
Gần một tấn cá trắm, cá chép, cá mè nổi trắng mặt ao. Không còn con nào sống, ngoại trừ… năm con cá trê.
Chúng to bằng cổ tay người lớn, mắt đỏ ngầu, bơi vòng vòng như những bóng đen dữ tợn.
Bà Hoa – vợ ông – ôm đầu:
– Trời ơi, chết hết rồi!
Người dân kéo tới xem. Ai cũng kinh ngạc.
– Nước bị nhiễm độc sao?
– Hay có ai bỏ thuốc?
Ông Sa lắc đầu:
– Không có. Chỉ có năm con cá trê cháu tôi thả thêm.
Cả xóm râm ran. Nhưng chẳng ai có lời giải thích.
4. Xét nghiệm không ra nguyên nhân
Ông Sa gọi cán bộ thủy sản đến kiểm tra. Họ xét nghiệm nước, bùn, thức ăn.
Kết luận ban đầu:
– Nước không ô nhiễm. Không có dấu hiệu bệnh dịch.
– Vậy cá chết vì gì?
– Chúng tôi chưa thể trả lời.
Một kỹ thuật viên nhìn xuống ao, khẽ nói:
– Năm con cá trê này… phát triển quá nhanh.
Nhưng không ai có bằng chứng.
5. Quyết định trả cá về sông
Đêm đó, ông Sa soi đèn pin ra ao. Ông thấy năm con cá trê bơi sát mặt nước, xếp thành hàng. Ánh đèn phản chiếu lên mắt chúng đỏ rực.
Ông rùng mình.
Sáng hôm sau, ông gọi Tân:
– Xuống phụ ông bắt mấy con cá trê lên.
Hai ông cháu quăng lưới. Chúng khỏe bất thường, quẫy mạnh làm tung sóng nước. Nhưng cuối cùng cũng bắt được cả năm.
Ông cho vào thau, buộc chặt, mang ra bờ sông.
Khi mở nắp, bốn con lao xuống nước ngay lập tức. Riêng con lớn nhất nằm lại, đập đuôi mạnh, mắt đỏ nhìn ông như xoáy sâu.
Tân run giọng:
– Ông ơi… nó nhìn ghê quá.
Ông Sa lật úp thau. Con cuối cùng lao xuống dòng nước xoáy, mất hút.
– Từ nay không được thả gì xuống ao nữa, nghe chưa?
– Dạ.
6. Mọi thứ trở lại bình thường
Một tuần sau, ông Sa thả lứa cá mới. Ông theo dõi sát sao.
Kỳ lạ thay, nước ao trong hơn, cá khỏe mạnh hơn. Tỷ lệ sống gần như 100%. Hai tháng sau, ông thu hoạch lứa cá lớn nhất từ trước đến nay.
Bà Hoa mừng rơi nước mắt.
Ông Sa không nói gì, nhưng trong lòng biết rõ: ông đã trả lại thứ không thuộc về ao của mình.
7. Bí ẩn chưa khép lại
Chuyện lan khắp xã. Người tin là cá trê rừng dữ. Người nói do thiếu oxy. Người thì thầm về loài cá sống ở vực sâu.
Ông Sa không tranh cãi.
Chỉ có một điều ông nhớ mãi:
Đêm trước khi trả cá, chúng bơi thành hàng, mắt đỏ rực dưới ánh đèn.
Không phải mê tín. Không hẳn khoa học.
Chỉ là một quy luật đơn giản:
Có những sinh vật sinh ra để sống dưới sông sâu. Nếu mang chúng vào nơi không thuộc về chúng, tự nhiên sẽ phản ứng.
Một năm sau, ao cá nhà ông Sa vẫn bội thu.
Nhưng mỗi khi nhìn về con sông sau rừng bạch đàn, ông vẫn thấy lòng nặng trĩu.
Có đêm, ông nghe tiếng “tủm… tủm…” dưới sông.
Không giống cá thường.
Như thể… chúng đã lớn hơn.
Như thể… vẫn đang tồn tại đâu đó dưới dòng nước đen sâu thẳm.
Ông khẽ lẩm bẩm:
– Tao trả chúng mày về rồi… đừng quay lại nữa.
Mặt sông lăn tăn gợn sóng.
Không ai biết đó chỉ là gió…
hay là một lời đáp.


