Hạnh ra đi khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của thanh xuân

1 36

Hạnh ra đi khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của thanh xuân

Ở một vùng quê nghèo ven sông, nơi những buổi chiều thường trôi qua chậm rãi cùng tiếng gió và mùi rơm rạ, có một cô bé tên là Hạnh. Cuộc sống của em giản dị như chính con người em: hiền lành, lặng lẽ và luôn chan chứa yêu thương. Từ khi còn rất nhỏ, Hạnh đã mang trong tim một ước mơ tưởng chừng bé nhỏ nhưng lại lớn lao vô cùng – em muốn trở thành một cô giáo.

Những buổi chiều tan học, khi lũ trẻ trong xóm còn mải rong chơi, Hạnh lại lục tìm những quyển vở cũ đã sờn mép, bày những con búp bê nhỏ ra trước mặt, rồi đứng nghiêm chỉnh như một cô giáo thực thụ. Em cẩn thận chấm điểm từng trang vở tưởng tượng, giảng bài bằng giọng nói trong trẻo, ánh mắt lấp lánh niềm say mê. Với Hạnh, được đứng trước học trò, được truyền lại con chữ, là niềm hạnh phúc thuần khiết nhất mà em hằng ao ước.

Gia đình Hạnh rất khó khăn. Ba em mất sớm, để lại người mẹ gầy gò với đôi bàn tay chai sạn vì năm tháng làm thuê. Mẹ em quanh năm vất vả, sớm hôm tảo tần chỉ mong hai chị em được tiếp tục đến trường. Thiếu thốn đủ bề, nhưng trong ngôi nhà nhỏ ấy chưa bao giờ vắng đi tiếng cười. Hạnh lớn lên trong sự nhường nhịn, biết thương mẹ, thương chị và thương cả những người xung quanh.

Ở trường, Hạnh là một học sinh ngoan, học giỏi và sống chan hòa. Em chưa từng to tiếng với ai, luôn sẵn sàng giúp bạn bè học yếu hơn. Những buổi tan học, Hạnh thường ở lại lớp, kiên nhẫn giảng lại bài cho bạn, chậm rãi, dịu dàng như một người chị. Chính vì thế, thầy cô và bạn bè đều trìu mến gọi em là “cô giáo nhỏ”. Cái tên ấy theo Hạnh suốt những năm tháng học trò, như một lời khẳng định cho ước mơ em đang ấp ủ từng ngày.

Năm lớp 12, Hạnh bước vào giai đoạn quan trọng nhất của đời học sinh. Em học ngày học đêm, không phải vì áp lực, mà vì em hiểu rằng con đường phía trước của mình chỉ có thể mở ra bằng tri thức. Kết quả thi thử của Hạnh rất cao, đủ để em nộp hồ sơ vào trường sư phạm – nơi em mơ ước từ thuở bé. Cô giáo chủ nhiệm nhìn Hạnh với ánh mắt đầy tự hào, còn hứa sẽ trực tiếp dẫn em đi nộp hồ sơ vào đầu tháng Tám. Ai cũng tin rằng, với nghị lực và trái tim nhân hậu ấy, Hạnh nhất định sẽ trở thành một cô giáo hiền lành, tận tâm.

Tương lai dường như đã hiện ra rất gần. Nhưng rồi, biến cố bất ngờ ập đến, nhanh đến mức không ai kịp chuẩn bị cho nỗi đau.

Một buổi chiều tháng Bảy, mưa đổ xuống bất chợt. Trên con đường quen thuộc dẫn về nhà, Hạnh lặng lẽ đạp xe trong cơn mưa nặng hạt. Em tấp vào lề đường, nhưng tai nạn đã xảy ra. Tin dữ lan về làng nhanh như một cơn gió lạnh, khiến tất cả chết lặng. Người mẹ ngã quỵ, không khóc nổi, chỉ còn lại sự trống rỗng đau đớn đến tận cùng.

Chiếc cặp sách của Hạnh được mang về nhà. Nó vẫn còn ướt nước mưa. Bên trong là những quyển vở gọn gàng, những trang chữ nắn nót, và cả ước mơ còn dang dở. Tấm giấy báo nhập học mà em hằng chờ đợi – Hạnh đã không kịp cầm trên tay.

Ngày tiễn đưa Hạnh, cả làng lặng đi. Bạn bè em mặc áo dài trắng, đứng thành hàng dài hai bên đường. Những gương mặt non trẻ cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe, không ai tin rằng người bạn hiền lành, chăm chỉ ấy đã mãi mãi ra đi. Trên bàn tưởng niệm nhỏ là khung ảnh Hạnh với nụ cười hiền, bên cạnh là bó hoa phượng đỏ và cuốn vở học trò – như lời tạm biệt cho một giấc mơ chưa kịp thành hình.

Hạnh ra đi khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của thanh xuân, của hy vọng, của những dự định đầu đời. Em chưa kịp bước lên bục giảng, chưa kịp gọi ai đó là “học trò”, nhưng những gì em để lại thì vẫn còn mãi. Đó là sự tử tế, là nghị lực vượt khó, là tấm lòng biết yêu thương và cho đi không điều kiện.

Và ở đâu đó nơi mây trắng, có lẽ Hạnh vẫn mỉm cười. Vẫn đứng giữa một lớp học khác, nhẹ nhàng giảng bài bằng giọng nói trong trẻo và ấm áp như ngày nào. Còn ở nơi này, trong lòng những người ở lại, Hạnh sẽ mãi là “cô giáo nhỏ” của một thanh xuân chưa kịp lớn.