Ngày cưới đã chọn rồi, thiệp cũng đã phát… vậy mà hai con lại…
Thôn Tân Hòa những ngày đầu hè thường rộn ràng tiếng cười, tiếng xe máy ra đồng, tiếng trẻ con nô đùa mỗi buổi chiều. Ấy vậy mà mấy hôm nay, cả thôn bỗng trầm xuống lạ lùng, như thể có một đám mây xám vô hình phủ lên từng mái nhà.
Trước căn nhà nhỏ của ông Hữu, tấm phông cưới vẫn treo đó, đỏ rực giữa khoảng sân nắng. Trên phông là hình một đôi trai gái trẻ, cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy hy vọng. Chú rể là Khánh, cô dâu là Vy – hai cái tên từng được nhắc đến với niềm tự hào của cả xóm. Người ta quý họ không phải vì giàu có, mà vì hiền lành, chịu khó và một mối tình bền bỉ kéo dài từ những năm còn ngồi chung ghế nhà trường.
Khánh là con út trong một gia đình thuần nông. Cha mẹ quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Học hết lớp 12, Khánh không học tiếp mà theo nghề phụ hồ, ngày nắng cũng như ngày mưa, lưng áo lúc nào cũng sẫm màu xi măng. Đồng tiền kiếm được chẳng dư dả, nhưng cậu luôn dành một phần đưa về cho cha mẹ, phần còn lại cẩn thận bỏ ống heo, chuẩn bị cho tương lai.
Vy thì khác. Cô là cháu gái duy nhất của bà Ba, sống với bà từ khi còn rất nhỏ. Cha mẹ đi làm ăn xa rồi bặt tin. Hai bà cháu nương tựa vào nhau, sáng bán quán nước đầu xóm, trưa tối Vy đi học về lại phụ bà dọn dẹp, rửa ly, pha trà. Vy ít nói, nhưng hiền và lễ phép, gặp ai cũng cúi đầu chào.
Họ yêu nhau suốt năm năm dài. Năm năm không hoa hồng đắt tiền, không nhà hàng sang trọng. Chỉ là những buổi tối ngồi bên bờ ruộng nghe ếch nhái kêu, những lần cùng nhau đếm tiền lẻ, tính toán xem còn thiếu bao nhiêu để lo đám cưới. Cả hai đều hiểu: đám cưới của họ sẽ không linh đình, nhưng phải đàng hoàng, phải tử tế – để không phụ lòng cha mẹ, bà ngoại.
Thiệp hồng đã in xong, đặt ngay ngắn trong chiếc hộp giấy cột dây ruy băng đỏ. Váy cưới Vy đã thuê, treo cẩn thận trong góc phòng, phủ một lớp nilon trong suốt. Ngày lành tháng tốt cũng đã xem – mười lăm tháng sau, đúng lúc lúa vừa gặt xong, cả làng rảnh rang.
Chiều thứ bảy hôm ấy, Khánh và Vy rủ mấy người bạn thân đi dã ngoại ở hồ nước cách nhà chừng ba cây số. Chỉ là một buổi đi chơi giản dị trước ngày cưới. Họ mang theo ít đồ ăn, ít nước, chụp vài tấm hình làm kỷ niệm. Trời hôm đó nắng đẹp đến lạ. Mặt hồ phẳng lặng, trong veo, phản chiếu cả bầu trời xanh.
Khánh và Vy xuống chơi gần bờ. Nước mát, sóng lăn tăn. Vy cười, vẫy tay gọi mọi người xuống cùng. Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian yên bình.
Không ai ngờ… sau những tiếng cười ấy lại là một khoảng lặng đáng sợ đến vậy.
Chỉ ít phút sau, một người trong nhóm giật mình nhận ra không còn thấy Khánh và Vy đâu nữa. Họ gọi tên liên tục, giọng từ đùa cợt chuyển sang hốt hoảng. Vài người nhảy xuống nước tìm, nhưng mặt hồ vẫn im lìm, lạnh lẽo. Gió thổi qua rặng cây ven bờ nghe rợn người.
Tin lan nhanh. Người dân quanh đó chạy đến mỗi lúc một đông. Lực lượng cứu hộ được gọi. Thời gian trôi chậm chạp như kéo dài vô tận. Và rồi… tin dữ được xác nhận.
Đêm đó, căn nhà ông Hữu sáng đèn suốt. Không ai ngủ. Giữa sân, chiếc bàn gỗ vẫn còn nguyên hộp thiệp cưới chưa kịp gửi hết. Những phong bì đỏ nằm lẫn lộn, như chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Trên tường, tấm ảnh cưới của đôi trẻ vẫn treo nghiêng, chưa kịp đóng khung. Hai gương mặt cười trong ảnh đối lập đến nhói lòng với không khí tang thương ngoài đời thực.
Bà Ba – người nuôi Vy từ thuở bé – ngồi thẫn thờ trong góc nhà, ôm bộ váy cưới trắng tinh mà Vy đã mang về mấy hôm trước. Nước mắt bà rơi không thành tiếng, thấm ướt từng lớp vải mỏng.
“Nó bảo con mặc thử cho bà coi…
mà bà cứ cười, bảo để sát ngày rồi mặc cho may mắn…
Giờ con đi đâu… mà bà chưa kịp thấy con mặc một lần…”
Không ai dám lên tiếng an ủi. Mọi lời nói lúc này đều trở nên vô nghĩa.
Sáng hôm sau, gia đình hai bên đã làm một việc khiến bất cứ ai chứng kiến cũng phải nghẹn lòng…


